Bài viết

Người Gieo Ánh Sáng

Lào Cai02/06/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Gieo Ánh Sáng

Nhiều năm trước, ở Sơn Lương có một người đàn ông tên Thành. Ông không phải cán bộ, cũng không phải người giàu có nhất bản. Ông chỉ là một người thợ sửa điện bình thường.

Mỗi ngày, ông Thành rong ruổi trên chiếc xe máy cũ, đi qua những con đường quanh co để sửa bóng đèn, đường dây điện cho bà con.

Người trong xã quý ông bởi tính tình hiền lành và hay giúp đỡ người khác.

Một mùa mưa năm ấy, nhiều hộ dân ở xa trung tâm xã thường xuyên mất điện. Đường núi hiểm trở, có những nơi phải đi bộ hàng giờ mới tới.

Mỗi khi nhận được cuộc gọi báo hỏng điện, dù là đêm khuya hay sáng sớm, ông Thành vẫn lên đường.

Có lần, giữa đêm mưa gió, ông một mình vượt qua đoạn đường sạt lở để sửa lại đường dây cho một điểm trường. Khi điện sáng trở lại, nhìn những bóng đèn trong lớp học bừng lên, ông chỉ cười rồi lặng lẽ ra về.

Nhiều người hỏi:

– Ông làm vất vả như thế để được gì?

Ông chỉ đáp:

– Tôi muốn trẻ con có ánh sáng để học bài.

Năm tháng trôi qua, ông Thành già đi.

Một ngày nọ, ông quyết định nghỉ việc.

Hôm chia tay, ông nghĩ sẽ chẳng có gì đặc biệt. Nhưng khi bước đến sân Ủy ban xã, ông bất ngờ thấy rất đông người dân đứng đợi.

Có những em học sinh nay đã trưởng thành.

Có những gia đình từng được ông giúp đỡ.

Có cả những cụ già từ các bản xa chống gậy đến dự.

Mọi người lần lượt kể lại những câu chuyện về ông.

Người nhớ lần ông sửa điện miễn phí trong đêm đông.

Người nhớ lần ông giúp kéo dây điện vào tận nhà cho hộ nghèo.

Người nhớ ánh đèn lớp học được thắp sáng giữa trận mưa lớn.

Sau cùng, một cô giáo bước lên sân khấu.

Cô đưa cho ông một cuốn sổ dày.

Bên trong là hàng trăm lá thư của học sinh trong xã.

Trang đầu tiên có dòng chữ:

"Cảm ơn bác đã mang ánh sáng đến cho chúng cháu."

Ông Thành lặng người.

Suốt cuộc đời mình, ông nghĩ rằng mình chỉ đang sửa những bóng đèn hỏng.

Nhưng đến ngày hôm ấy, ông mới hiểu rằng điều mình sửa chữa không chỉ là dây điện.

Ông đã góp phần thắp sáng những ước mơ.

Chiều hôm đó, khi mặt trời dần khuất sau núi, ông Thành trở về nhà.

Từ xa, ông nhìn thấy những ánh đèn vàng trải dài khắp các bản làng Sơn Lương.

Những ánh đèn nhỏ bé nhưng ấm áp.

Giống như những việc làm bình dị mà ông đã âm thầm thực hiện suốt bao năm qua.

Ông mỉm cười.

Bởi ông biết rằng ánh sáng đẹp nhất không phải ánh sáng từ bóng đèn.

Mà là ánh sáng của lòng tốt được lan tỏa từ người này sang người khác, để rồi soi sáng cả một vùng quê.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn