Người có công giúp đỡ cách mạng

Người gieo chữ giữa bom đạn

Thái Nguyên10/06/2026Trần Minh Phương (Sư phạm tiếng Anh K60A3 - Trường Đại học Sư phạm - Đại học Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những năm tháng khốc liệt ấy vẫn còn in đậm trong ký ức dân tộc như một bản hùng ca không bao giờ phai. Trong bản hùng ca ấy, bên cạnh những người lính trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, còn có những con người thầm lặng mà vĩ đại – những nhà giáo đã kiên cường giữ vững “mặt trận tri thức” giữa bom đạn ác liệt. Họ không chỉ dạy chữ mà còn góp phần nuôi dưỡng niềm tin, thắp sáng tương lai cho cả một thế hệ.

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hàng nghìn nhà giáo đã tình nguyện lên đường vào chiến trường miền Nam, mang theo sứ mệnh thiêng liêng: gieo chữ giữa nơi gian khổ nhất. Họ phải hành quân vượt dãy Trường Sơn suốt nhiều tháng trời, đối mặt với đói khát, bệnh tật và bom đạn. Trên vai là chiếc ba lô nặng trĩu, trong tim là lý tưởng và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Họ ra đi, để lại phía sau gia đình, người thân, thậm chí cả những ước mơ riêng còn dang dở. Nhưng vượt lên tất cả, họ vẫn lựa chọn cống hiến, bởi đối với họ, Tổ quốc là trên hết.

Tiêu biểu cho thế hệ ấy là cô giáo Trần Thị Hằng. Năm 1972, khi vừa tròn 23 tuổi, cô đã xung phong vào chiến trường Quảng Trị – nơi được xem là “tọa độ lửa” khốc liệt nhất lúc bấy giờ. Giữa bom đạn rình rập, cô cùng đồng nghiệp vẫn kiên cường bám lớp, mở những lớp học trong hầm sâu dưới lòng đất. Lớp học khi ấy chỉ là vài thanh gỗ gác tạm, mái che bằng tranh, ánh sáng là những bó đuốc leo lét trong đêm. Có những lúc tiếng bom nổ ngay gần, đất đá rung chuyển, nhưng khi tiếng máy bay vừa dứt, bài học lại tiếp tục. Trong hoàn cảnh tưởng chừng không thể ấy, những con chữ vẫn được truyền đi, niềm tin vẫn được giữ vững.

Hình ảnh ấy khiến ta không khỏi xúc động khi nhớ đến những câu hát trong Hành khúc ngày và đêm: “Pháo anh lên đồi cao nã vào đầu giặc Mỹ / Bục giảng dưới hầm sâu, em cũng là chiến sĩ…”. Câu hát đã khắc họa rõ nét hai mặt trận song hành trong chiến tranh: mặt trận quân sự và mặt trận giáo dục. Nếu người lính chiến đấu bằng vũ khí, thì người thầy chiến đấu bằng tri thức, bằng sự kiên trì và lòng yêu nghề. Họ chính là những chiến sĩ thầm lặng, góp phần làm nên sức mạnh tinh thần cho dân tộc.

Không chỉ dừng lại ở việc giảng dạy, các nhà giáo “đi B” còn phải đảm nhiệm nhiều công việc khác nhau để duy trì cuộc sống và hoạt động giáo dục. Họ tự dựng nhà, đào hầm trú ẩn, vận chuyển lương thực, thậm chí đi vận động từng gia đình cho con em đến trường. Trong điều kiện thiếu thốn, họ phải linh hoạt, sáng tạo để tìm kiếm phương tiện dạy học: bảng đen có thể chỉ là một tấm gỗ, bàn ghế được làm từ tre nứa. Nhưng vượt lên tất cả, họ vẫn giữ vững tình yêu nghề, bởi họ hiểu rằng tri thức chính là ánh sáng dẫn đường cho tương lai.

Không chỉ có những giờ học ban ngày, mà cả những đêm dài giữa chiến trường, người thầy vẫn miệt mài bên trang giáo án. Hình ảnh ấy thật đẹp, thật xúc động, như được tái hiện qua những câu hát: “Ngôi sao như mắt anh trong những đêm không ngủ / Giáo án em vẫn mở cho ánh sao bay vào…”. Trong bóng tối của chiến tranh, ánh sao trời như trở thành nguồn sáng nâng đỡ tinh thần, tiếp thêm nghị lực cho những người thầy. Dù hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu, họ vẫn không ngừng chuẩn bị bài giảng, không ngừng nghĩ về học trò, về những tiết học ngày mai.

Đặc biệt, trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, họ không chỉ là nhà giáo mà còn trở thành những chiến sĩ thực thụ khi cần thiết. Tiêu biểu là cô giáo Lê Thị Bạch Cát. Khi bị địch bao vây trong một trận chiến, cô đã dũng cảm ở lại chiến đấu, chấp nhận hi sinh để bảo vệ đồng đội rút lui an toàn. Sự hi sinh ấy là minh chứng rõ ràng cho tinh thần “người thầy – người chiến sĩ”, cho thấy rằng trong chiến tranh, họ sẵn sàng làm tất cả vì Tổ quốc.

Những câu chuyện ấy cho thấy, người thầy trong chiến tranh không chỉ đơn thuần là người truyền đạt tri thức, mà còn là người gieo mầm lý tưởng, thắp sáng niềm tin và nuôi dưỡng ý chí cho thế hệ trẻ. Họ dạy học sinh không chỉ bằng lời giảng, mà còn bằng chính cuộc đời và hành động của mình. Trong hoàn cảnh khó khăn nhất, họ vẫn giữ vững niềm tin vào tương lai, vào một ngày đất nước hòa bình, nơi những lớp học sẽ không còn phải đặt dưới hầm sâu.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng ta được học tập trong những ngôi trường khang trang, đầy đủ tiện nghi, càng cần trân trọng hơn những hi sinh của thế hệ đi trước. Mỗi trang sách, mỗi giờ học đều trở nên ý nghĩa hơn khi ta hiểu rằng, để có được điều đó, đã có biết bao người thầy âm thầm cống hiến, thậm chí hi sinh cả cuộc đời mình.

Hình ảnh thầy cô giáo trong khói lửa chiến tranh vì thế không chỉ là biểu tượng của tri thức, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm cao cả. Dù thời gian có trôi qua, những câu chuyện về họ vẫn sẽ mãi là nguồn cảm hứng bất tận, nhắc nhở mỗi chúng ta phải sống xứng đáng hơn, học tập chăm chỉ hơn và góp phần xây dựng một tương lai tốt đẹp cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn