NGƯỜI GIEO HẠT GIỐNG CÁCH MẠNG (1)
Những năm đầu thế kỷ XX, khi vùng đất Lộc Ninh – Bến Củi còn hoang sơ, người dân sống chủ yếu dựa vào rừng, vào rẫy, thì cũng là lúc những mầm mống đầu tiên của phong trào cách mạng âm thầm hình thành.
Giữa bối cảnh ấy, Nguyễn Gia Đằng xuất hiện.
Ông không đến với danh nghĩa một người lãnh đạo lớn, cũng không mang theo những khẩu hiệu ồn ào. Ông đến như một người bình thường – giản dị, gần gũi, hòa mình vào đời sống của nhân dân. Nhưng phía sau vẻ bình lặng đó là một ý chí mạnh mẽ và một niềm tin sâu sắc vào con đường cách mạng.
Ban ngày, ông sinh hoạt như bao người dân khác. Nhưng khi màn đêm buông xuống, ông bắt đầu công việc của mình – đi từng nhà, gặp từng người, nói chuyện, giải thích, thuyết phục.
Ông không dùng những lời lẽ cao xa. Ông nói về những điều gần gũi:
vì sao người dân phải chịu áp bức,
vì sao đất nước bị mất tự do,
và vì sao phải đứng lên.
Ban đầu, nhiều người còn dè dặt. Họ sợ. Sợ bị bắt, sợ bị đánh, sợ bị liên lụy. Nhưng Nguyễn Gia Đằng không vội vàng. Ông kiên trì, từng chút một.
Một người hiểu.
Rồi hai người tin.
Rồi ba người bắt đầu hành động.
Cứ như vậy, từ những cuộc trò chuyện nhỏ, một phong trào dần hình thành.
Không có tiếng súng, không có trận đánh, nhưng đó lại là một cuộc chiến quan trọng – cuộc chiến giành lại niềm tin cho nhân dân.
Những người công nhân cao su, những người nông dân quanh vùng bắt đầu thay đổi. Họ không còn cam chịu như trước. Họ bắt đầu hiểu rằng mình có quyền sống, quyền được làm chủ.
Nguyễn Gia Đằng không chỉ truyền đạt tư tưởng. Ông còn tìm cách kết nối những con người rời rạc thành một lực lượng. Những nhóm nhỏ được hình thành, rồi lớn dần, trở thành nền tảng cho các tổ chức cách mạng sau này.
Có những đêm, ông phải đi trong rừng sâu, tránh tai mắt của địch. Có những lúc phải thay đổi chỗ ở liên tục để giữ bí mật. Nhưng ông chưa từng lùi bước.
Ông hiểu rằng, con đường mình đi là lâu dài.
Và điều quan trọng nhất không phải là làm được điều gì ngay lập tức, mà là gieo được hạt giống.
Hạt giống của nhận thức.
Hạt giống của lòng yêu nước.
Hạt giống của cách mạng.
Chính từ những hạt giống ấy, sau này phong trào cách mạng ở Lộc Ninh – Bến Củi mới có thể phát triển mạnh mẽ, trở thành một phần của căn cứ chiến lược trong hai cuộc kháng chiến.
Nguyễn Gia Đằng có thể không phải là người trực tiếp chỉ huy những trận đánh lớn. Nhưng nếu không có những người như ông, sẽ không có lực lượng để làm nên những chiến thắng ấy.
Ông không chỉ hoạt động trong một thời điểm.
Ông là người mở đường.
Và những con đường ông mở ra, đã được các thế hệ sau tiếp bước, đi đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.


