Người Gieo Hạt Trên Đồi Đá
Ở Sơn Lương có một quả đồi toàn đá sỏi.
Mùa nắng thì đất khô nứt nẻ.
Mùa mưa thì nước cuốn trôi lớp đất mỏng còn sót lại.
Người dân trong bản gọi nơi đó là "Đồi Chết", bởi chẳng ai tin cây cối có thể sống được ở đó.
Thế nhưng, suốt nhiều năm, mọi người thường thấy một ông lão lặng lẽ lên đồi từ sáng sớm.
Ông mang theo một chiếc cuốc nhỏ, vài cây giống và một túi hạt.
Ông đào từng hốc đất giữa những khe đá rồi trồng cây xuống.
Người ta hỏi:
– Ông trồng làm gì? Cây nào rồi cũng chết thôi.
Ông chỉ cười:
– Cứ thử đã.
Năm đầu tiên, phần lớn cây chết khô.
Năm thứ hai, một số cây sống sót.
Năm thứ ba, vài bụi cây bắt đầu xanh tốt.
Nhưng nhiều người vẫn lắc đầu.
– Bao công sức như thế để làm gì?
Ông lão không tranh luận.
Ông tiếp tục gieo hạt.
Ngày này qua ngày khác.
Năm này qua năm khác.
Mười năm trôi qua.
Ông già hơn.
Lưng còng hơn.
Nhưng vẫn đều đặn lên đồi.
Rồi một ngày mùa xuân, ông qua đời.
Người dân trong bản ai cũng thương tiếc.
Sau tang lễ, cuộc sống trở lại bình thường.
Không còn ai lên ngọn đồi ấy nữa.
Thế nhưng vài năm sau, điều kỳ diệu bắt đầu xuất hiện.
Những cây nhỏ năm nào lớn dần.
Rễ của chúng giữ lại đất.
Những bụi cỏ mọc lên.
Rồi chim chóc kéo về làm tổ.
Nước mưa không còn cuốn đất đi như trước.
Mảnh đồi đá khô cằn bắt đầu phủ một màu xanh.
Mười lăm năm sau ngày ông mất, "Đồi Chết" đã trở thành một khu rừng nhỏ.
Mùa hè, trẻ em lên đó chơi đùa dưới bóng cây.
Mùa thu, chim hót vang cả sườn núi.
Một đoàn khách từ nơi khác đến tham quan đã ngạc nhiên hỏi:
– Ai đã trồng khu rừng này?
Người dân trong bản chỉ lên tấm bia đá nhỏ dưới chân đồi.
Trên đó khắc dòng chữ:
"Khu rừng của ông Mùa A Sáng – người đã tin vào điều mà người khác cho là không thể."
Đọc xong, ai cũng lặng người.
Lúc ấy, mọi người mới hiểu.
Ông lão không trồng cây cho mình.
Ông trồng cho những thế hệ sau.
Ông biết có thể mình sẽ không được nhìn thấy khu rừng trưởng thành.
Nhưng ông vẫn bắt đầu.
Bởi ông tin rằng những điều lớn lao luôn bắt đầu từ những việc rất nhỏ.
Ngày nay, mỗi khi đưa con cháu lên đồi, người dân Sơn Lương đều kể câu chuyện về người gieo hạt năm xưa.
Để nhắc nhở rằng:
Không phải mọi thành quả đều đến ngay lập tức.
Có những hạt giống cần nhiều năm mới nảy mầm.
Có những việc tốt cần nhiều năm mới thấy kết quả.
Nhưng nếu không ai bắt đầu, sẽ chẳng có điều kỳ diệu nào xuất hiện.
Và cũng như khu rừng trên đồi đá ấy, tương lai tươi đẹp của quê hương được tạo nên từ những con người dám gieo những hạt giống đầu tiên của niềm tin và hy vọng.


