Người gieo sự sống giữa mùa bom đạn – Anh hùng Lao động Lương Định Của
Những năm 1960 – khi cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày càng ác liệt, không chỉ chiến trường mà cả hậu phương cũng đứng trước một thử thách sống còn: thiếu lương thực. Bom đạn không chỉ tàn phá nhà cửa, mà còn cày xới ruộng đồng. Nhiều nơi, người dân vừa sản xuất, vừa chạy giặc. Bữa cơm có khi chỉ là khoai sắn, thiếu thốn trăm bề. Giữa hoàn cảnh ấy, có một người trí thức đã chọn con đường trở về với ruộng đồng – đó là Lương Định Của.
Người gieo sự sống giữa mùa bom đạn – Anh hùng Lao động Lương Định Của
Những năm 1960 – khi cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày càng ác liệt, không chỉ chiến trường mà cả hậu phương cũng đứng trước một thử thách sống còn: thiếu lương thực.
Bom đạn không chỉ tàn phá nhà cửa, mà còn cày xới ruộng đồng. Nhiều nơi, người dân vừa sản xuất, vừa chạy giặc. Bữa cơm có khi chỉ là khoai sắn, thiếu thốn trăm bề.
Giữa hoàn cảnh ấy, có một người trí thức đã chọn con đường trở về với ruộng đồng – đó là Lương Định Của.
Ông không ở lại nơi điều kiện đầy đủ, mà lặn lội về các hợp tác xã, trực tiếp “ăn cùng dân, làm cùng dân”. Người ta vẫn nhớ hình ảnh một nhà khoa học mặc áo nâu, chân lấm bùn, cúi mình trên thửa ruộng.
Không phòng thí nghiệm hiện đại. Không máy móc. Mọi nghiên cứu bắt đầu từ chính cánh đồng.
Ông thử giống lúa mới. Thất bại – làm lại. Mất mùa – tiếp tục thử. Có những vụ, lúa không trổ bông. Có những lần sâu bệnh phá sạch. Nhưng ông chưa từng bỏ cuộc.
Ông nói một câu giản dị:
“Không lo được cái ăn thì không thể đánh giặc lâu dài.”
Rồi những giống lúa mới dần thành công.
Năng suất tăng lên. Những cánh đồng hồi sinh. Người dân có thêm lương thực. Bộ đội có thêm sức để ra trận.
Công việc của ông không có tiếng súng, nhưng lại góp phần giữ vững hậu phương – nơi nuôi dưỡng cả tiền tuyến.
Năm 1967, giữa lúc chiến tranh còn chưa kết thúc, Lương Định Của được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động.
Đó không chỉ là phần thưởng cho một nhà khoa học, mà là sự ghi nhận cho một con người đã chọn đứng về phía nhân dân, phía ruộng đồng trong những ngày gian khó nhất.
Sau này, khi nhắc đến ông, người ta không chỉ nhớ đến những giống lúa, mà còn nhớ đến một con người:
Một người đã gieo hạt… giữa mùa bom đạn.
Và từ những hạt giống ấy, sự sống đã nảy mầm.


