Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Gieo Tín Hiệu Giữa Đại Ngàn

Đắk Lắk04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Sơn)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1968, khi những cánh rừng Trường Sơn còn chìm trong màn sương dày đặc của mùa xuân, Tiểu đoàn Thông tin 14 nhận nhiệm vụ thiết lập một tuyến liên lạc mới nối giữa sở chỉ huy và các đơn vị đang hoạt động sâu trong chiến trường.

Trong số những người lính thông tin hôm ấy có Hoàng Đức Khải, chàng trai hai mươi hai tuổi quê ở Nam Định. Trước khi nhập ngũ, Khải từng là học sinh trường kỹ thuật, rất mê những chiếc máy vô tuyến cũ. Anh có thể tháo rời cả một chiếc máy điện đài rồi lắp lại chỉ bằng vài dụng cụ đơn giản.

Đồng đội thường gọi anh bằng cái tên vui là "người nói chuyện với sóng".

Khải luôn cười xua tay.

"Không phải nói chuyện với sóng đâu. Mình chỉ giúp những người ở rất xa vẫn nghe được tiếng của nhau."

Câu nói ấy về sau trở thành điều mà cả đơn vị luôn nhớ.

***

Công việc của lính thông tin ít khi xuất hiện ở tuyến đầu, nhưng lại luôn song hành cùng hiểm nguy.

Họ phải kéo hàng chục kilômét dây điện thoại xuyên rừng, vượt suối, leo núi, băng qua những khu vực vừa bị bom cày xới. Có hôm vừa nối xong đường dây thì bom lại đánh đứt, cả tổ phải quay trở lại từ đầu.

Khải mang theo bên mình một cuộn dây đồng nhỏ.

Đó là phần dây được cắt ra từ chiếc máy thu thanh cũ của cha anh trước ngày nhập ngũ.

Cha anh từng dặn:

"Máy hỏng thì thay được. Nhưng đừng bao giờ để mất liên lạc với đồng đội."

Khải luôn giữ cuộn dây ấy như một lời nhắc nhở.

Một buổi chiều, đơn vị nhận được điện khẩn.

Một mũi tiến công đang chuẩn bị xuất phát, nhưng toàn bộ đường dây liên lạc với sở chỉ huy bất ngờ bị mất tín hiệu.

Nếu không khôi phục trong vòng hai giờ, kế hoạch sẽ phải hủy bỏ.

Tiểu đội của Khải lập tức lên đường.

Lần theo tuyến dây giữa rừng không khác gì mò kim đáy bể.

Nhiều đoạn dây bị bom xé nát.

Có đoạn bị cây cổ thụ đổ đè lên.

Khải vừa chạy vừa kiểm tra từng mét dây.

Mồ hôi hòa lẫn nước mưa chảy dài trên gương mặt.

Cuối cùng, anh phát hiện điểm đứt nằm trên một sườn đồi vừa bị pháo bắn.

Muốn nối lại, phải trèo lên thân cây lớn đang chắn ngang đường.

Đất dưới chân vẫn còn nóng vì những quả đạn vừa nổ cách đó không lâu.

Tiểu đội trưởng định cử người khác.

Khải lắc đầu.

"Em quen việc này hơn."

Anh buộc túi dụng cụ vào thắt lưng rồi nhanh nhẹn leo lên.

Từng sợi dây được nối lại cẩn thận.

Đúng lúc mối nối cuối cùng hoàn thành, một tiếng nổ lớn vang lên phía chân đồi.

Sức ép làm thân cây rung chuyển dữ dội.

Khải mất thăng bằng, rơi xuống đất.

May mắn thay, anh chỉ bị xây xát ở tay và vai.

Việc đầu tiên Khải làm sau khi đứng dậy không phải kiểm tra vết thương.

Anh lao đến chiếc máy thử tín hiệu.

Một tiếng "rẹt..." vang lên trong tai nghe.

Ngay sau đó là giọng nói quen thuộc từ sở chỉ huy:

"Đường dây đã thông! Đường dây đã thông!"

Cả tiểu đội ôm chầm lấy nhau.

Không ai để ý rằng bàn tay Khải vẫn đang rỉ máu.

Đêm ấy, mệnh lệnh được truyền đi đúng thời gian.

Các đơn vị phối hợp nhịp nhàng theo kế hoạch.

Nhiều ngày sau, khi chiến dịch kết thúc thắng lợi, chẳng ai nhắc đến người đã nối lại đường dây giữa rừng.

Khải cũng không kể.

Anh chỉ lặng lẽ cuộn lại đoạn dây thừa, cất vào ba lô rồi tiếp tục chuẩn bị cho nhiệm vụ mới.

Đối với anh, thành công của cả đơn vị mới là điều đáng tự hào nhất.

Một tối đầu tháng ba, chính trị viên kể cho đơn vị nghe về tấm gương của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân với khẩu lệnh nổi tiếng: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Khải chăm chú lắng nghe.

Sau buổi sinh hoạt, anh nói với người bạn thân:

"Anh Xuân truyền lệnh bằng tiếng hô giữa chiến trường. Còn mình truyền mệnh lệnh qua những sợi dây nhỏ bé. Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng đều để bảo vệ đồng đội."

Người bạn gật đầu.

Đó là lần đầu tiên anh nhận ra rằng, phía sau mỗi trận thắng không chỉ có những người cầm súng, mà còn có biết bao con người âm thầm giữ cho từng mệnh lệnh đến đúng nơi, đúng lúc.

Sau ngày đất nước thống nhất, Khải không tiếp tục ở trong quân đội.

Anh trở thành một kỹ sư viễn thông, dành cả cuộc đời xây dựng những tuyến cáp và trạm liên lạc ở nhiều vùng quê.

Trong căn nhà nhỏ của mình, anh vẫn giữ chiếc kìm cắt dây đã theo anh suốt những năm chiến tranh.

Lũ cháu thường tò mò hỏi:

"Ông ơi, cái kìm cũ này có gì đặc biệt?"

Khải mỉm cười, vuốt nhẹ những vết gỉ trên cán kìm.

"Nó không chỉ cắt dây. Có lần, nó đã giúp nối lại tiếng nói của hàng trăm người giữa bom đạn."

Lũ trẻ chưa thể hiểu hết ý nghĩa câu nói ấy.

Nhưng với Khải, mỗi khi nhìn chiếc kìm cũ, anh lại nhớ đến cánh rừng Trường Sơn, nhớ những người đồng đội đã cùng mình băng qua mưa bom để giữ thông suốt từng đường dây liên lạc.

Chiến tranh đã lùi xa, những cột điện hiện đại đã thay thế những sợi dây kéo qua rừng năm ấy. Thế nhưng, tinh thần tận tụy của những người lính thông tin vẫn còn như một tín hiệu bền bỉ, nối liền quá khứ với hiện tại, nhắc nhở các thế hệ sau rằng có những chiến công được làm nên không chỉ bằng tiếng súng, mà còn bằng sự thầm lặng của những con người luôn giữ cho niềm tin và mệnh lệnh không bao giờ bị đứt đoạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn