Người Gìn Giữ Chiếc Sáo Tre-Nguyễn Văn Phong
Mùa xuân năm 1974, tại một đơn vị đóng quân ven cánh rừng miền Đông Nam Bộ, sau nhiều tháng hành quân liên tục, những người lính hiếm khi có được một buổi tối thật yên tĩnh.
Khi công việc trong ngày kết thúc, ai cũng nhớ nhà.
Có người lấy thư ra đọc.
Có người ngồi vá lại chiếc áo đã sờn.
Có người lặng lẽ nhìn về phía bầu trời đầy sao.
Chiến sĩ Nguyễn Văn Phong, hai mươi ba tuổi, quê ở Nghệ An, luôn mang theo một chiếc sáo tre nhỏ trong ba lô.
Chiếc sáo được cha anh tự tay làm từ khi anh mới mười lăm tuổi.
Trước ngày nhập ngũ, cha chỉ nói một câu:
"Khi nào nhớ nhà."
"Con cứ thổi."
Phong chưa từng học nhạc bài bản.
Anh chỉ biết vài làn điệu dân ca quê mình.
Một buổi tối, sau khi đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, anh ngồi dưới gốc cây rồi khẽ thổi.
Âm thanh trong trẻo vang lên giữa núi rừng.
Không lớn.
Nhưng đủ để mọi người cùng lắng nghe.
Một chiến sĩ quê Nam Định khẽ cười.
"Tự nhiên nhớ tiếng sáo đầu làng."
Người khác tiếp lời:
"Tôi lại nhớ cánh đồng quê."
Không ai nói thêm.
Nhưng ai cũng thấy lòng mình dịu lại.
Từ đó, mỗi khi có thời gian nghỉ ngắn, Phong lại mang chiếc sáo ra thổi.
Không phải để biểu diễn.
Chỉ để đồng đội vơi đi nỗi nhớ nhà.
Một lần, trong lúc hành quân vượt suối, chiếc sáo rơi xuống dòng nước.
Phong lập tức quay lại tìm.
Mất gần nửa giờ.
Cuối cùng anh cũng nhặt được.
Chiếc sáo bị nứt một đường nhỏ.
Anh cẩn thận dùng sợi chỉ mảnh quấn quanh.
Rồi hơ nhẹ trên lửa để giữ chắc.
Âm thanh không còn trong như trước.
Nhưng vẫn cất lên được những giai điệu quen thuộc.
Một đồng đội hỏi:
"Sao không làm cái mới?"
Phong lắc đầu.
"Cái này."
"Có tiếng của quê mình."
Trong một đêm mưa, một chiến sĩ trẻ vừa nhận tin cha mất.
Anh ngồi lặng trong góc lán.
Không nói với ai.
Phong lặng lẽ ngồi bên ngoài.
Anh không an ủi bằng lời.
Chỉ khẽ thổi một khúc dân ca.
Khi tiếng sáo dứt, người chiến sĩ trẻ lau nước mắt rồi nói:
"Cảm ơn."
"Tôi thấy như vừa được về nhà."
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Cù Chính Lan, người luôn giữ vững tinh thần lạc quan và truyền thêm nghị lực cho đồng đội trong những thời khắc khó khăn.
Ông nói:
"Có khi sức mạnh không đến từ tiếng súng."
"Mà đến từ sự động viên đúng lúc."
Phong nhìn chiếc sáo đã cũ.
Anh hiểu rằng, điều quý giá nhất không phải thân tre.
Mà là những cảm xúc nó mang đến cho mọi người.
Sau ngày đất nước thống nhất, Phong trở về quê.
Ông trở thành giáo viên dạy nhạc tại trường làng.
Chiếc sáo năm xưa vẫn được ông giữ gìn cẩn thận.
Dù thân sáo đã ngả màu.
Sợi chỉ quấn quanh vết nứt cũng cũ đi theo năm tháng.
Một buổi học, một em nhỏ hỏi:
"Thầy ơi, sao thầy không đổi cây sáo mới?"
Phong mỉm cười.
Ông đưa chiếc sáo lên môi.
Một giai điệu quen thuộc lại ngân vang.
Rồi ông nhẹ nhàng đáp:
"Bởi cây sáo này từng giúp rất nhiều người mỉm cười giữa những ngày gian khó."
Lũ học trò chăm chú lắng nghe.
Ngoài sân trường, gió xuân khẽ lay những hàng tre.
Phong nhìn bầu trời trong xanh.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, không chỉ lòng dũng cảm giúp con người vượt qua thử thách.
Đôi khi, một khúc sáo mộc mạc cũng đủ sưởi ấm tâm hồn, gắn kết tình đồng đội và nuôi dưỡng niềm tin để mọi người cùng bước tiếp trên con đường đi đến hòa bình.



