NGƯỜI GIỮ ÁNH ĐÈN
NGƯỜI GIỮ ÁNH ĐÈN
Đêm trên đảo xuống rất nhanh.
Khi ánh mặt trời cuối cùng biến mất sau đường chân trời, ngọn đèn trên đảo bắt đầu sáng.
Lâm là người được giao kiểm tra hệ thống đèn đêm hôm đó.
Anh bước lên cầu thang.
Gió biển thổi mạnh.
Bên dưới là mặt nước đen thẫm.
Lâm đứng bên cửa sổ, nhìn ánh sáng quét qua biển.
Anh nghĩ:
“Không biết ở đất liền, mẹ đã ngủ chưa?”
Lâm nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi.
Ngày lên đường, mẹ đưa cho anh một chiếc khăn nhỏ.
Bà nói:
— Khi nào nhớ nhà thì nhìn nó.
Lâm cười:
— Con sẽ giữ.
Mẹ không nói thêm.
Bà chỉ đứng nhìn con trai bước lên xe.
Đến khi chiếc xe khuất khỏi con đường, bà mới quay vào nhà.
Những tháng đầu ở đảo rất khó khăn.
Lâm nhớ nhà.
Nhớ những bữa cơm gia đình.
Nhớ tiếng xe ngoài đường.
Nhớ cả những cơn mưa quê nhà.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy đồng đội vẫn đang làm việc, anh lại tự nhủ:
“Mình phải cố gắng.”
Dần dần, Lâm quen với biển.
Anh học cách đọc thời tiết.
Học cách làm việc trong gió lớn.
Học cách chăm sóc cây xanh.
Và học cách giữ bình tĩnh trong mọi tình huống.
Một buổi tối, Lâm nghe câu chuyện về Gạc Ma.
Ngày 14 tháng 3 năm 1988, trong cuộc đối đầu tại khu vực Gạc Ma, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.
Lâm ngồi rất lâu.
Anh nghĩ đến gia đình của họ.
Có lẽ cũng từng có những người mẹ đứng bên cửa chờ con.
Có lẽ cũng từng có những người vợ mong chồng trở về.
Có lẽ cũng từng có những đứa trẻ chờ cha.
Anh cúi đầu.
Không ai trong phòng nói gì.
Chỉ có tiếng gió ngoài cửa.
Từ hôm đó, mỗi lần trực đêm, Lâm lại nhìn ánh đèn.
Anh nghĩ:
“Mình đang đứng ở đây vì những thế hệ trước đã từng đứng ở đây.”
Anh hiểu rằng người lính không chỉ giữ một hòn đảo.
Họ còn giữ ký ức.
Giữ niềm tin.
Giữ sự bình yên của những gia đình ở đất liền.
Một đêm, một cơn bão lớn đến.
Gió mạnh đến mức khiến cả khu vực rung chuyển.
Lâm cùng đồng đội kiểm tra từng vị trí.
Một số thiết bị gặp sự cố.
Mọi người nhanh chóng khắc phục.
Trong tiếng mưa, người chỉ huy hô:
— Tất cả bình tĩnh! Làm đúng nhiệm vụ!
Lâm gật đầu.
Anh nhớ lời mẹ:
“Khi nào nhớ nhà thì nhìn chiếc khăn.”
Nhưng lúc này anh không thể lấy chiếc khăn ra.
Anh chỉ nghĩ:
“Mẹ đang chờ mình trở về.”
Sau nhiều giờ, cơn bão cuối cùng cũng đi qua.
Bình minh xuất hiện.
Mặt biển trở lại yên tĩnh.
Lâm bước ra ngoài.
Anh nhìn ngọn đèn vẫn còn sáng.
Một đồng đội đứng cạnh nói:
— Suốt đêm nó không tắt.
Lâm cười:
— Vì có người phải giữ nó sáng.
Nhiều năm sau, Lâm trở về quê.
Chiếc khăn mẹ đưa ngày trước vẫn nằm trong ngăn kéo.
Đã cũ.
Nhưng anh vẫn giữ.
Một hôm, cháu trai hỏi:
— Chú từng làm gì ngoài đảo?
Lâm đưa cậu bé xem vài bức ảnh.
— Chú từng làm nhiệm vụ ở Trường Sa.
— Chú có sợ không?
Lâm gật đầu.
— Có.
— Vậy sao chú vẫn làm?
Lâm nhìn ra cửa sổ.
— Vì có những người phải đứng ở nơi đầu sóng để những người khác được bình yên.
Cậu bé im lặng.
Lâm sau đó trở thành người thường xuyên nói chuyện với học sinh về biển đảo.
Trong một buổi giao lưu, một em hỏi:
— Chú ơi, chúng cháu có thể làm gì để bảo vệ biển đảo?
Lâm trả lời:
— Trước hết, hãy hiểu lịch sử.
— Sau đó thì sao ạ?
— Học tập thật tốt, sống có trách nhiệm, bảo vệ môi trường biển và tôn trọng pháp luật.
Anh nhìn các em.
— Khi đất nước cần, mỗi người sẽ có một cách để đóng góp.
Cuối buổi, Lâm nhìn lên lá cờ Tổ quốc.
Anh nhớ ngọn đèn năm xưa.
Một ngọn đèn nhỏ giữa biển rộng.
Ánh sáng của nó không thể xua tan cả màn đêm.
Nhưng nó vẫn sáng.
Bởi vì chỉ cần còn người giữ, ánh sáng sẽ không tắt.
Người giữ ánh đèn là hình ảnh của những con người âm thầm làm nhiệm vụ nơi biển đảo. Họ không phải lúc nào cũng xuất hiện trong những câu chuyện lớn, nhưng sự kiên trì của họ góp phần tạo nên sự bình yên của đất nước. Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh nhắc chúng ta phải biết ơn những người đi trước và có trách nhiệm với tương lai. Chủ quyền biển đảo cần được bảo vệ bằng sức mạnh tổng hợp, sự đoàn kết, tri thức và những hành động hòa bình, đúng pháp luật.


