Người Giữ Ánh Đèn Bến Xuồng Đêm Biên Giới
Ông Nguyễn Thanh Hoàng, sinh năm 1946, thuộc thế hệ đã trải qua chiến tranh và tiếp tục gắn bó với công cuộc bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau ngày thống nhất. Là người con miền Tây sông nước, ông sớm quen với ghe xuồng, kênh rạch và những đêm dài lênh đênh trên mặt nước.
Những năm đầu thập niên 1980, ông tham gia phục vụ tại một đơn vị hậu cần ở khu vực biên giới Tây Nam. Công việc của ông là phụ trách bến xuồng và đèn tín hiệu, hỗ trợ việc đưa đón hàng hóa, lương thực và cán bộ qua các tuyến kênh rạch chằng chịt.
Thời điểm ấy, đường bộ còn hạn chế, nhiều nơi phải đi lại hoàn toàn bằng đường thủy. Bến xuồng vì thế trở thành điểm giao thông quan trọng, đặc biệt vào ban đêm khi các chuyến hàng tiếp tế thường xuyên cập bến.
Ông Nguyễn Thanh Hoàng hằng ngày kiểm tra xuồng, buộc dây neo và đặc biệt là giữ ngọn đèn bến luôn sáng để báo hiệu cho các chuyến xuồng từ xa. Với ông, ánh đèn nhỏ bé ấy không chỉ là tín hiệu dẫn đường mà còn là sự an toàn cho cả người và hàng hóa trong những đêm sông nước mịt mù.
Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa nước nổi năm 1983.
Đêm hôm ấy, trời mưa lớn kèm gió mạnh làm con nước dâng cao và dòng chảy xiết. Một chuyến xuồng chở lương thực từ tuyến sau đang trên đường vào bến thì bị lạc hướng vì trời quá tối, không nhìn thấy bến cập.
Nếu không kịp xác định vị trí, xuồng có thể bị trôi vào vùng nước xoáy rất nguy hiểm.
Ngay khi phát hiện, ông Nguyễn Thanh Hoàng lập tức trèo lên vị trí cao nhất của bến, che gió cho ngọn đèn dầu và liên tục vẫy đèn tín hiệu để báo hướng cho xuồng từ xa. Đồng thời, ông cùng vài đồng đội dùng đèn pin và tiếng gọi để định hướng từ bờ.
Gió lớn nhiều lần thổi tắt đèn, ông phải kiên trì châm lại lửa trong mưa, tay run vì nước lạnh nhưng vẫn giữ ánh sáng không bị gián đoạn. Sau gần nửa giờ căng thẳng, chiếc xuồng cuối cùng cũng nhìn thấy tín hiệu và cập bến an toàn.
Toàn bộ lương thực được đưa vào kho kịp thời, không bị thất thoát giữa dòng nước xiết.
Một đồng đội cũ xúc động kể lại:
“Đêm đó nếu không có anh Hoàng giữ đèn bến, chắc xuồng khó mà tìm được đường vào.”
Nhắc về chuyện năm xưa, ông Nguyễn Thanh Hoàng chỉ cười hiền hậu:
“Mình chỉ cố giữ cho ánh đèn luôn sáng để anh em còn thấy đường về bến.”
Những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Nguyễn Thanh Hoàng vẫn còn đọng mãi trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những chiến công lớn lao, mà chính là sự tận tụy, trách nhiệm và hy sinh thầm lặng trong những công việc bình dị nơi tuyến sau.
Câu chuyện về người giữ ánh đèn bến xuồng đêm biên giới là minh chứng rằng có những đóng góp âm thầm nhưng vô cùng ý nghĩa trong thời chiến. Không có tiếng súng hay trận đánh lớn, nhưng chính những đêm đứng giữa gió mưa giữ ánh sáng soi đường đã góp phần bảo đảm an toàn cho tuyến tiếp tế, tiếp thêm sức mạnh cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc năm ấy.


