Người giữ ánh đèn Kê Gà
Lớn lên bên biển Bình Thuận đầy nắng gió, anh Nguyễn Văn Phúc từ một chàng trai làm nghề chài lưới đã tình nguyện tham gia lực lượng cách mạng tại địa phương. Bằng sự gan dạ, thông thạo vùng biển Kê Gà và tinh thần yêu nước, anh góp phần bảo vệ các tuyến liên lạc ven biển trong những năm tháng kháng chiến ác liệt.
Ở vùng biển Kê Gà của Bình Thuận, nơi ngọn hải đăng sừng sững giữa biển khơi như người lính canh ngày đêm bảo vệ Tổ quốc, có một chàng trai mà bà con trong làng vẫn trìu mến gọi là Phúc "biển". Anh sinh năm 1944 trong một gia đình nhiều đời làm nghề đánh bắt hải sản. Tuổi thơ của anh gắn liền với tiếng sóng vỗ, những chiếc thuyền nan và mùi mặn nồng của gió biển.
Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, cuộc sống của người dân ven biển không còn bình yên như trước. Ban ngày, mọi người vẫn ra khơi kiếm sống, nhưng ban đêm, nhiều khu vực trở thành nơi diễn ra các hoạt động bí mật của lực lượng cách mạng. Chứng kiến quê hương chịu nhiều mất mát, Phúc quyết định tham gia lực lượng thanh niên địa phương để góp một phần sức mình.
Nhờ thông thạo từng bãi đá, từng dòng nước và từng con đường ven biển, anh được giao nhiệm vụ quan sát tình hình, đưa tin và dẫn đường cho cán bộ khi cần thiết. Công việc ấy không có những trận đánh lớn, cũng không có tiếng hò reo chiến thắng, nhưng mỗi chuyến đi đều phải đối mặt với hiểm nguy.
Có những đêm trời tối đen như mực, sóng biển đánh liên hồi vào ghềnh đá. Phúc lặng lẽ chèo chiếc thuyền nhỏ men theo bờ biển, mang theo những mẩu giấy được bọc kín trong ống tre. Mỗi khi nghe tiếng động lạ, anh nhanh chóng đưa thuyền vào các khe đá quen thuộc rồi bình tĩnh chờ cho đến khi an toàn mới tiếp tục hành trình.
Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ gần khu vực Kê Gà, anh phát hiện có nhiều toán lính đang tuần tra dọc bãi biển. Nếu tiếp tục đi theo lối cũ, rất có thể đồng đội sẽ rơi vào vòng nguy hiểm. Không chút chần chừ, anh quyết định vòng qua một lạch nước hẹp mà chỉ những ngư dân địa phương mới biết. Con đường ấy xa hơn, sóng lớn hơn, nhưng an toàn hơn.
Suốt nhiều giờ đồng hồ giữa gió mạnh và nước biển lạnh buốt, anh kiên trì chèo thuyền. Đến gần sáng, anh đã kịp thời báo tin để lực lượng cách mạng thay đổi hướng di chuyển. Nhờ thông tin quý giá ấy, mọi người tránh được cuộc truy quét và hoàn thành nhiệm vụ an toàn.
Không chỉ làm nhiệm vụ liên lạc, Phúc còn cùng bà con trong làng nhiều lần bí mật tiếp tế gạo, nước ngọt và thuốc men cho các đơn vị hoạt động ven biển. Dù cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn, anh luôn tâm niệm rằng mỗi bao gạo được chuyển đi có thể giúp thêm một người chiến sĩ tiếp tục chiến đấu vì độc lập của đất nước.
Ngày đất nước thống nhất, Phúc trở về với nghề biển. Anh vẫn thức dậy từ lúc trời chưa sáng, vẫn chèo thuyền ra khơi như bao ngư dân khác. Nhưng mỗi lần đi ngang ngọn hải đăng Kê Gà, anh lại lặng người nhớ về những đêm biển động, nhớ những đồng đội đã từng sát cánh với mình và nhớ những tháng năm tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng rất đỗi tự hào.
Nhiều năm sau, trong những buổi sinh hoạt truyền thống tại địa phương, anh thường kể cho học sinh nghe về cuộc sống của người dân vùng biển trong thời chiến. Anh không kể để ca ngợi bản thân, mà chỉ mong thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của những con người bình dị.
Nhìn ánh đèn hải đăng Kê Gà vẫn tỏa sáng mỗi đêm, anh mỉm cười nói:
"Ánh đèn ấy ngày xưa soi đường cho những con tàu. Còn hôm nay, nó nhắc chúng ta phải luôn gìn giữ hòa bình để biển quê hương mãi bình yên."
Ý nghĩa câu chuyện
Câu chuyện "Người giữ ánh đèn Kê Gà" khắc họa hình ảnh những người dân ven biển Bình Thuận tuy bình dị nhưng giàu lòng yêu nước. Họ không chỉ là những ngư dân ngày đêm bám biển mà còn là những người âm thầm góp sức bảo vệ quê hương trong những năm tháng chiến tranh. Chính lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc của họ đã góp phần làm nên sức mạnh đoàn kết của dân tộc Việt Nam.



