Khác

Người giữ ánh đèn trong đêm chiến dịch

Quảng Trị18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, giữa những ngày chiến trường còn nhiều gian khó, tại một trạm hậu cần nhỏ nằm sâu trong vùng rừng núi, có một cô gái trẻ tên Trần Thị Mai.

Mai khi ấy mới vừa tròn hai mươi tuổi.

Cô rời quê tham gia lực lượng phục vụ chiến đấu với suy nghĩ rất giản dị: nếu những người ngoài mặt trận đang cố gắng từng ngày, thì mình cũng phải góp một phần sức lực.

Công việc của Mai là phụ trách kho vật tư và hỗ trợ chuẩn bị những nhu yếu phẩm cần thiết cho đơn vị.

Nghe qua có vẻ không nguy hiểm như những nhiệm vụ trực tiếp chiến đấu.

Nhưng trong chiến tranh, bất kỳ vị trí nào cũng có những thử thách riêng.

Một trạm hậu cần nhỏ giữa rừng phải luôn duy trì hoạt động.

Từ việc kiểm kê vật dụng.

Chuẩn bị thuốc men.

Đến việc sắp xếp những chuyến vận chuyển trong điều kiện thiếu thốn.

Mỗi công việc đều cần sự cẩn thận và trách nhiệm.

Mai là người có thói quen ghi chép rất kỹ.

Cô luôn đánh dấu từng món đồ được nhận, từng thứ được chuyển đi.

Một người đồng đội từng trêu:

"Em ghi chép còn cẩn thận hơn cả giáo viên ở trường."

Mai cười:

"Nhầm một thứ nhỏ thôi cũng có thể làm người khác gặp khó khăn."

Câu nói ấy cho thấy sự nghiêm túc của một cô gái trẻ trong hoàn cảnh đặc biệt.

Ở trạm hậu cần, Mai thường là người thức dậy sớm nhất.

Mỗi buổi sáng, khi những người khác còn đang nghỉ ngơi, cô đã bắt đầu kiểm tra công việc trong ngày.

Những đêm có nhiệm vụ gấp, cô lại ngồi dưới ánh đèn nhỏ để hoàn thành sổ sách.

Ánh đèn ấy trở thành hình ảnh quen thuộc với những người ở trạm.

Có người từng nói:

"Chỉ cần thấy đèn của Mai còn sáng là biết mọi việc vẫn đang được chuẩn bị."

Trong chiến tranh, đôi khi những điều nhỏ bé lại trở thành điểm tựa tinh thần.

Một ánh đèn trong đêm.

Một bữa cơm được chuẩn bị đúng lúc.

Một lời hỏi thăm giữa những ngày mệt mỏi.

Tất cả đều giúp con người có thêm sức mạnh để tiếp tục.

Mai không chỉ làm tốt công việc của mình.

Cô còn rất quan tâm đến đồng đội.

Những chiến sĩ mới đến trạm thường được cô hướng dẫn từng việc nhỏ.

Ai chưa quen cuộc sống trong rừng, cô chia sẻ kinh nghiệm.

Ai bị ốm, cô tìm cách chăm sóc.

Cô từng nói:

"Ở đây ai cũng xa nhà, nên phải biết quan tâm nhau."

Một lần, đơn vị có một chiến sĩ trẻ nhận được tin gia đình gặp khó khăn.

Anh trở nên buồn bã và mất tập trung.

Mai không hỏi quá nhiều.

Cô chỉ lặng lẽ để dành phần thức ăn tốt hơn cho anh rồi nói:

"Ăn uống đầy đủ rồi mới có sức làm nhiệm vụ."

Một câu nói đơn giản.

Nhưng trong hoàn cảnh ấy lại có ý nghĩa rất lớn.

Bởi giữa chiến tranh, sự quan tâm đôi khi không nằm ở những lời lớn lao.

Nó nằm trong những hành động rất bình thường.

Những tháng cuối của chiến tranh, công việc tại trạm hậu cần ngày càng bận rộn.

Mọi người đều mong chờ ngày hòa bình.

Mai cũng vậy.

Cô từng nói với đồng đội:

"Khi hết chiến tranh, việc đầu tiên tôi muốn làm là về thăm mẹ."

Cô muốn được ăn một bữa cơm gia đình.

Muốn được nghe tiếng quê hương sau nhiều năm xa cách.

Những ước mơ ấy rất giản dị.

Nhưng với những người đã đi qua chiến tranh, đó là điều quý giá nhất.

Thế nhưng, Mai đã không có cơ hội trở về.

Trong một lần làm nhiệm vụ hỗ trợ đơn vị, Trần Thị Mai đã hy sinh.

Tin ấy khiến những người ở trạm hậu cần lặng người.

Chiếc bàn nơi cô từng ngồi ghi chép vẫn còn đó.

Những quyển sổ cũ vẫn được giữ lại.

Nhưng người con gái thường ngồi dưới ánh đèn mỗi đêm thì không còn nữa.

Sau ngày hòa bình, đồng đội của Mai vẫn nhớ về cô.

Họ nhớ một cô gái trẻ luôn trách nhiệm với công việc.

Nhớ người luôn nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến bản thân.

Nhớ ánh đèn nhỏ giữa rừng sâu đã từng sáng qua biết bao đêm dài.

Chiến tranh có rất nhiều câu chuyện về những trận đánh.

Nhưng cũng có những câu chuyện về những con người âm thầm đứng phía sau.

Họ không xuất hiện ở nơi tiếng súng vang lên nhiều nhất.

Nhưng họ góp phần để những người ngoài mặt trận có thể tiếp tục chiến đấu.

Trần Thị Mai là một trong những con người như vậy.

Một cô gái đã gửi tuổi trẻ của mình vào những năm tháng khó khăn nhất.

Và ánh đèn mà cô từng giữ sáng giữa rừng năm ấy vẫn là biểu tượng của trách nhiệm, niềm tin và sự tận tâm trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn