Cựu chiến binh

Người giữ ánh đèn trong đêm - NĐC

Tôi làm y tá tại một trạm quân y dã chiến gần chiến trường Đồng Tháp Mười vào những năm cuối của cuộc kháng chiến. Trạm xá của chúng tôi chỉ là một căn hầm nhỏ, mái lợp bằng lá, xung quanh là bùn và nước. Ban ngày phải giấu kín để tránh máy bay phát hiện, ban đêm mới dám thắp một ngọn đèn dầu leo lét.

Hà Tĩnh10/04/2026TRẦN TIẾN DŨNG (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI - XÃ ĐÔNG KINH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi làm y tá tại một trạm quân y dã chiến gần chiến trường Đồng Tháp Mười vào những năm cuối của cuộc kháng chiến.

Trạm xá của chúng tôi chỉ là một căn hầm nhỏ, mái lợp bằng lá, xung quanh là bùn và nước. Ban ngày phải giấu kín để tránh máy bay phát hiện, ban đêm mới dám thắp một ngọn đèn dầu leo lét.

Một đêm nọ, thương binh được đưa về rất nhiều sau một trận đánh lớn. Người nào cũng bê bết máu, có người còn rất trẻ, chỉ trạc tuổi em trai tôi ở nhà.

Tôi và các đồng đội làm việc không ngừng nghỉ. Tay run lên vì mệt, nhưng không ai dám dừng lại. Chúng tôi hiểu rằng chậm một chút thôi, có thể sẽ mất đi một mạng người.

Có một cậu lính trẻ nắm chặt tay tôi, giọng yếu ớt:
‘Chị ơi… em có về được với mẹ không?’

Tôi nghẹn lại, nhưng vẫn cố mỉm cười:
‘Em sẽ về. Cố lên, chị ở đây.’

Đêm đó, tôi thức trắng bên cậu. Ngọn đèn dầu cứ chập chờn, lúc sáng lúc tắt. Tôi sợ nhất là khi đèn tắt – không chỉ vì bóng tối, mà vì cảm giác như sự sống cũng đang yếu dần.

May mắn thay, cậu đã qua khỏi.

Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời len vào căn hầm, tôi mới nhận ra tay mình vẫn còn nắm chặt tay cậu. Cậu nhìn tôi, cười rất nhẹ.

Khoảnh khắc đó, tôi biết rằng mọi gian khổ đều xứng đáng.

Chiến tranh qua đi, tôi không nhớ hết bao nhiêu người đã được cứu, bao nhiêu người đã ra đi…
Nhưng tôi không bao giờ quên ánh mắt của những người lính trong đêm ấy – và ngọn đèn nhỏ đã giúp chúng tôi giữ lại sự sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn