Bài viết

NGƯỜI GIỮ ÁNH MẮT

Ninh Bình16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng có thời gian để nói.

Nhưng ánh mắt… thì luôn có.

Ở đơn vị có một người tên Sơn, ít nói.

Rất ít.

Nhưng mỗi khi nhìn ai, ánh mắt anh rất rõ.

Rõ đến mức… không cần lời.

Một lần, trước trận đánh, một người lính trẻ lo lắng.

Sơn không nói gì.

Chỉ nhìn.

Gật đầu.

Người kia hiểu.

Bình tĩnh lại.

Một lần khác, khi có người muốn bỏ vị trí vì sợ hãi, Sơn chỉ nhìn thẳng.

Không trách.

Không giận.

Nhưng ánh mắt ấy khiến người kia dừng lại.

Ở lại.

Sau này, người đó nói:
– “Nếu lúc đó anh ấy nói… chắc tôi không nghe. Nhưng ánh mắt thì… không thể tránh.”

Trong một trận đánh, Sơn hy sinh.

Không để lại thư từ.

Không lời nhắn.

Chỉ có những người từng nhìn vào mắt anh.

Và nhớ.

Có những điều…

không cần nói.

Nhưng vẫn đi rất sâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ ÁNH MẮT | Câu chuyện thời hoa lửa