Bài viết

NGƯỜI GIỮ BÃI TIẾP LIỆU GIỮA ĐÊM SÔNG NƯỚC

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng sông rạch thuộc Long An, những bãi tiếp liệu ven sông giữ vai trò quan trọng trong việc vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí cho các đơn vị cách mạng. Giữa những đêm tối mịt và dòng nước chảy xiết, có một người âm thầm trông coi bãi tiếp liệu ấy – ông Năm Kho.

Ông Năm Kho không chỉ là người giữ hàng hóa, mà còn là người tổ chức sắp xếp, bảo vệ và phân phối tiếp tế đúng thời điểm. Bãi tiếp liệu của ông nằm sát mép sông, được che chắn bằng rừng dừa nước và những tán cây rậm rạp, nhìn từ xa rất khó phát hiện.

Mỗi bao gạo, mỗi thùng thuốc đều được ông đánh dấu cẩn thận và cất giữ trong các hầm đất chống ẩm. Ông hiểu rằng chỉ cần sai lệch một chuyến hàng, cả đơn vị phía trước có thể bị thiếu thốn.

Để đảm bảo an toàn, ông sử dụng tín hiệu đơn giản: một chiếc đèn dầu treo thấp là “hàng đã sẵn sàng”, còn khi đèn được che lại bằng vải là “nguy hiểm, chưa xuất bến”.

Một đêm, trời mưa lớn, nước sông dâng cao, dòng chảy cuộn xiết khiến việc vận chuyển trở nên vô cùng nguy hiểm. Cùng lúc đó, có tin địch đang tuần tra dọc bờ sông, có thể phát hiện bãi tiếp liệu bất cứ lúc nào.

Ông Năm Kho lập tức cho dừng toàn bộ việc bốc dỡ hàng, che kín khu vực kho bằng lá dừa và bạt rừng, đồng thời đưa người tản ra các vị trí ẩn nấp.

Khi toán lính địch đi ngang qua, chúng chỉ thấy một vùng sông tối đen, gió thổi qua hàng dừa nước và tiếng mưa rơi dày đặc, không phát hiện dấu vết gì bất thường.

Sau khi nguy hiểm qua đi, ông lại khôi phục bãi tiếp liệu, sắp xếp hàng hóa đúng vị trí và tiếp tục điều phối các chuyến hàng an toàn.

Một người trong đơn vị nói:
“Không có kho này thì phía trước khó mà trụ nổi.”

Ông chỉ đáp:
“Có hàng tới nơi thì người mới còn sức mà đi tiếp.”

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Năm Kho đã giữ vững bãi tiếp liệu quan trọng tại Long An, đảm bảo dòng chi viện không bị gián đoạn giữa vùng sông nước hiểm trở.

Sau ngày hòa bình, bãi kho không còn nhiệm vụ chiến đấu, nhưng câu chuyện về ông vẫn được người dân nhắc lại như một phần ký ức không thể quên của thời hoa lửa.

Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, hậu phương không chỉ ở xa, mà đôi khi nằm ngay trong những bãi tiếp liệu thầm lặng giữa sông nước.

Và từ những chuyến hàng lặng lẽ ấy, “hoa lửa” vẫn được tiếp nối – bền bỉ, âm thầm nhưng đầy sức mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn