Bài viết

NGƯỜI GIỮ BÁT CƠM CHIA ĐÔI

Ninh Bình16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, cái đói không ồn ào như tiếng súng, nhưng dai dẳng và âm thầm hơn rất nhiều.

Ở đơn vị có một người lính tên Thắng. Anh không nói nhiều, cũng không nổi bật. Nhưng ai cũng biết một điều: bát cơm của anh luôn… vơi hơn người khác.

Ban đầu, mọi người nghĩ anh ăn ít.

Nhưng rồi có người phát hiện, mỗi lần nhận khẩu phần, anh luôn chia ra làm hai.

Một nửa để ăn.

Một nửa… để dành.

– “Để dành làm gì?”
– “Phòng khi có người cần hơn.”

Có người cười:
– “Ai cần hơn cậu nữa?”

Thắng không trả lời.

Một lần, đơn vị tiếp nhận một tân binh bị ốm nặng, sốt cao, không ăn được. Khi tỉnh lại, cậu thấy bên cạnh mình có một bát cháo loãng.

Không biết từ đâu.

Không ai nhận.

Chỉ có Thắng, lặng lẽ quay đi.

Những ngày sau, cứ mỗi bữa, phần cơm của Thắng lại vơi dần.

Nhưng anh không bao giờ nói.

Cho đến một hôm, trong một đợt hành quân dài, lương thực cạn kiệt. Mọi người đều đói.

Thắng gầy đi trông thấy.

Có người hỏi:
– “Cậu còn giấu không?”

Anh cười:
– “Hết rồi.”

Nhưng tối đó, khi một đồng đội ngất vì đói, người ta lại thấy bên cạnh anh một nắm cơm nhỏ.

Không ai biết anh giữ từ lúc nào.

Sau trận đó, Thắng ngã bệnh.

Không phải vì đạn.

Mà vì kiệt sức.

Khi tỉnh lại, anh chỉ nói:
– “Còn ai đói không?”

Không ai trả lời.

Vì lúc đó, ai cũng hiểu…

có những người sống bằng cách… nhường phần sống của mình cho người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ BÁT CƠM CHIA ĐÔI | Câu chuyện thời hoa lửa