Người giữ bến đò
Bến đò làng ông Phúc ngày xưa lúc nào cũng tấp nập. Nhưng từ năm 1972, nó trở thành nơi chia ly nhiều hơn là gặp gỡ.
Ông Phúc khi ấy mới ngoài hai mươi, được giao nhiệm vụ chèo đò đưa bộ đội qua sông vào ban đêm. Ban ngày, ông vẫn giả làm người lái đò bình thường, chở dân qua lại, ánh mắt lúc nào cũng bình thản.
Nhưng đêm xuống, con đò nhỏ lại trở thành một phần của chiến tranh.
Những chuyến đò không đèn, không tiếng nói. Người lính lên đò chỉ khẽ gật đầu. Ông Phúc cũng không hỏi tên. Sông rộng, nước chảy xiết, chỉ có tiếng mái chèo khua nhẹ trong bóng tối.
Có một lần, giữa dòng, pháo sáng bỗng bùng lên. Mặt sông sáng trắng. Ông Phúc thấy rõ từng gương mặt trẻ măng trên con đò của mình.
Một cậu lính quay sang ông, cười:
“Nếu mai em không về, bác nhớ chèo đò giúp em thêm một lần nữa nhé.”
Ông không trả lời. Chỉ cúi đầu, chèo nhanh hơn.
Nhiều năm sau, chiến tranh qua đi, bến đò vẫn còn, nhưng ít người qua lại. Ông Phúc vẫn ngồi đó, mắt nhìn ra sông.
Ông bảo, ông không nhớ hết những người đã từng ngồi trên con đò của mình. Nhưng ông nhớ ánh mắt của họ – ánh mắt của những người biết mình đang đi về phía không chắc sẽ trở lại.



