Khác

Người giữ bến đò đêm

Trên dòng sông Thạch Hãn đầy rẫy thủy lôi và bom từ trường, ông cụ chèo đò vẫn thầm lặng đưa bộ đội qua sông mỗi đêm. Ông không mặc quân phục, không có quân hàm, chỉ có đôi tay chai sạn và sự am tường từng con nước, luồng lạch. Có những đêm pháo sáng rực trời, ông dùng lá chuối che kín mạn thuyền để ngụy trang, giữ cho nhịp chèo không phát ra tiếng động. Khi được hỏi có sợ không, ông chỉ cười: "Các chú trẻ thế này còn chẳng tiếc máu xương, già này tiếc gì cái mạng già". Ông là một trong hàng vạn

Quảng Trị09/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên dòng sông Thạch Hãn đầy rẫy thủy lôi và bom từ trường, ông cụ chèo đò vẫn thầm lặng đưa bộ đội qua sông mỗi đêm. Ông không mặc quân phục, không có quân hàm, chỉ có đôi tay chai sạn và sự am tường từng con nước, luồng lạch. Có những đêm pháo sáng rực trời, ông dùng lá chuối che kín mạn thuyền để ngụy trang, giữ cho nhịp chèo không phát ra tiếng động. Khi được hỏi có sợ không, ông chỉ cười: "Các chú trẻ thế này còn chẳng tiếc máu xương, già này tiếc gì cái mạng già". Ông là một trong hàng vạn người dân bình thường đã tự biến mình thành nhịp cầu nối liền hai bờ hy vọng, đưa đoàn quân tiến về phía trước bằng tình yêu quê hương mộc mạc nhưng bền bỉ như dòng nước chảy xuôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn