NGƯỜI GIỮ BẾN NƯỚC GIỮA RỪNG TRÀM SÔNG RẠCH
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, những bến nước ven rừng tràm giữ vai trò quan trọng trong việc đưa đón cán bộ, vận chuyển lương thực và liên lạc giữa các khu vực. Giữa dòng kênh lặng lẽ và rừng cây rậm rạp, có một bến nước luôn được giữ an toàn tuyệt đối, và người trông coi nơi ấy là ông Ba Bến.
Bến nước của ông nằm khuất sau những hàng tràm, chỉ có một lối nhỏ xuống mép kênh. Con xuồng gỗ nhỏ luôn được giấu dưới tán lá, buộc chặt vào gốc cây để tránh trôi theo dòng nước.
Ông Ba Bến hiểu rõ từng con nước lên xuống, từng thời điểm dòng chảy đổi hướng theo thủy triều. Với ông, việc chọn thời gian qua sông quan trọng không kém gì việc chọn đường đi trong rừng.
Để đảm bảo an toàn, ông đặt ra những tín hiệu đơn giản: một cành tràm cắm thẳng ở bến là “có thể qua”, còn cành tràm buộc ngang là “tạm dừng, nguy hiểm”.
Một buổi chiều, khi nước kênh dâng cao và gió thổi mạnh, ông phát hiện dấu hiệu bất thường: có vết chèo lạ in trên bùn ven bến, không phải của người trong căn cứ. Điều đó cho thấy có thể địch đã tiếp cận gần khu vực bến nước.
Ông lập tức kéo xuồng vào sâu trong rừng tràm, giấu dưới lớp lá dày, đồng thời thay đổi toàn bộ điểm xuống nước sang một đoạn kênh phụ ít người biết hơn.
Ông cũng nhanh chóng thay tín hiệu cảnh báo: cành tràm buộc ngang được đặt ở bến cũ để tránh mọi người quay lại khu vực nguy hiểm.
Không lâu sau, một toán lính địch xuất hiện gần bến cũ, nhưng vì xuồng đã được di chuyển và dấu vết bị xóa sạch, chúng không phát hiện được tuyến vượt sông bí mật.
Sau khi tình hình ổn định, ông Ba Bến lại khôi phục bến nước, kiểm tra xuồng và tiếp tục giữ vai trò kết nối giữa các khu vực như thường lệ.
Một cán bộ từng nói:
“Không có bến này thì coi như bị chia cắt giữa sông và rừng.”
Ông chỉ đáp:
“Có bến thì còn đường qua, còn người thì còn giữ bến.”
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Ba Bến đã giữ vững một bến nước quan trọng tại Long An, góp phần đảm bảo tuyến liên lạc và vận chuyển giữa các khu căn cứ trong vùng sông nước.
Sau ngày hòa bình, bến nước không còn mang tính bí mật nữa, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã giữ “cửa ngõ của dòng sông” trong thời hoa lửa.
Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những điểm nhỏ bé bên dòng nước nhưng lại quyết định sự thông suốt của cả một hệ thống.
Và từ bến nước lặng lẽ giữa rừng tràm, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – mềm mại, kiên cường và không bao giờ tắt.



