NGƯỜI GIỮ BẾN TRONG BÃO LỬA
NGƯỜI GIỮ BẾN TRONG BÃO LỬA Nhân chứng lịch sử: Ông Trần Văn Lực (sinh năm 1946, cựu thuyền trưởng Bến đò B.13, Đội sông Ròn, tỉnh Quảng Bình). Mô tả câu chuyện: Tại "ngăn kéo" bến đò sông Ròn (Quảng Bình) những năm 1967–1972, giặc Mỹ tập trung hỏa lực hòng đánh sập mọi phương tiện vượt sông. Câu chuyện kể về lòng kiên cường của thuyền trưởng Trần Văn Lực – người đã biến chiếc phà tự chế thành "con thoi" rẽ sóng đêm ngày, đưa hàng ngàn lượt xe pháo vượt sông dưới làn mưa bom bão đạn.
NGƯỜI GIỮ BẾN TRONG BÃO LỬA
Nhân chứng lịch sử: Ông Trần Văn Lực (sinh năm 1946, cựu thuyền trưởng Bến đò B.13, Đội sông Ròn, tỉnh Quảng Bình).
Mô tả câu chuyện:
Tại "ngăn kéo" bến đò sông Ròn (Quảng Bình) những năm 1967–1972, giặc Mỹ tập trung hỏa lực hòng đánh sập mọi phương tiện vượt sông. Câu chuyện kể về lòng kiên cường của thuyền trưởng Trần Văn Lực – người đã biến chiếc phà tự chế thành "con thoi" rẽ sóng đêm ngày, đưa hàng ngàn lượt xe pháo vượt sông dưới làn mưa bom bão đạn.
Nội dung chi tiết:
Đêm mùa thu năm 1968, sông Ròn quánh đặc một màu đen u ám. Nước sông cuộn chảy xiết ra biển lớn, thi thoảng bị xé rách bởi những vệt pháo sáng từ hạm đội Mỹ ngoài xa. Bến B.13 là chốt chặn khốc liệt, nơi mọi chuyến xe vào Nam qua đất Quảng Bình đều phải đi qua.
Thuyền trưởng Trần Văn Lực khi ấy 22 tuổi, gương mặt sương gió đậm chất miền biển. Nhiệm vụ của ông cùng tổ phà 4 người là vận hành chiếc phà ghép bằng thùng phuy nổ máy gầm, đưa những chiếc xe tải chở đạn nặng hàng chục tấn sang bờ Nam an toàn trước khi trời sáng.
Khoảng 1 giờ sáng, một đoàn xe 10 chiếc chở tên lửa SAM-2 tiến vào bến. Đúng lúc chiếc phà của Lực chở chiếc xe đầu tiên ra đến giữa sông thì tiếng rít xé không khí vang lên. Hai chiếc máy bay B-57 Mỹ phát hiện luồng sóng phà, lập tức thả một chuỗi bom tọa độ xuống lòng sông.
Mặt nước sông Ròn bùng lên những cột nước cao hàng chục mét. Cơn sóng dữ quật mạnh làm chiếc phà nghiêng ngả chực lật úp. Mảnh bom văng rầm rào vào thân phà ghép, chiếc xe tải chở tên lửa bị đứt dây cáp neo, trượt bánh về phía mép phà.
"Tất cả giữ cáp! Không được để xe trôi xuống sông!" – Lực gào lên qua tiếng bom nổ gầm rú.
Một mảnh bom rạch một đường sâu vào đùi trái Lực, máu chảy lênh láng xuống sàn phà bằng gỗ quấn sắt. Mắt hoa đi vì đau, nhưng Lực biết nếu chiếc xe tải chứa đầy thuốc nổ này rơi xuống sông hoặc nổ tung, cả bến đò B.13 sẽ bị xóa sổ, con đường tiếp viện sẽ đứt đoạn nhiều ngày.
Lực nén đau, một tay bám chặt tay lái lái phà hướng thẳng vào dòng nước xiết để giữ thăng bằng, tay kia vơ lấy chiếc xà beng dắt ở mạn phà, nhoài người chèn chặt vào bánh xe tải.
"Cố lên anh em! Giữ lấy bến!"
Sự kiên cường của người thuyền trưởng đã xóc lại tinh thần cho cả tổ. Mặc cho bom nổ chớp giật liên hồi quanh phà, Lực bình tĩnh nhấn ga, con phà trườn qua những ngọn sóng dữ, gạt qua từng mảng khói độc để cập bến bờ Nam an toàn.
Ngay khi bánh xe tải lăn lên bãi cát bờ Nam, Lực gục xuống bên tay lái, chiếc quần quân phục đã đẫm máu đỏ tươi. Trận đó, ông cùng đồng đội đã cứu trọn vẹn chiếc xe chở tên lửa và đưa tiếp 9 chiếc xe còn lại qua sông trước khi bình minh ló rạng.
Chiến tranh qua đi, sông Ròn hôm nay đã có chiếc cầu bê tông soi bóng xuống dòng nước phẳng lặng. Ông Trần Văn Lực trở về làm một lão ngư bình dị bên bờ sông cũ. Mặc dù bước chân đã khập khiễng do vết thương năm xưa, mỗi chiều đứng nhìn những đoàn xe cộ tấp rập qua cầu, ánh mắt người thuyền trưởng già vẫn ngời lên niềm tự hào về những đêm trắng đạp sóng, giữ vững mạch máu giao thông cho đại thắ
ng của dân tộc.



