Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ BỆNH XÁ GIỮA MƯA BOM

Trong một trận bom bất ngờ, bệnh xá dã chiến bị rung lắc dữ dội, nhiều thương binh không thể di chuyển. Một nữ y tá đã kiên cường ở lại giữ bệnh xá, chăm sóc và bảo vệ thương binh cho đến khi lực lượng cứu viện tới, dù nguy hiểm luôn cận kề.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Minh, từng công tác tại một bệnh xá dã chiến trong thời chiến.

Bệnh xá của chúng tôi chỉ là một căn hầm được ngụy trang bằng lá rừng, vừa đủ chỗ cho vài chục thương binh nằm điều trị.

Ngày hôm đó, sau một trận đánh lớn, chúng tôi tiếp nhận rất nhiều thương binh, trong đó có Nguyễn Văn Phúc – một chiến sĩ bị thương nặng ở chân.

Không lâu sau, bầu trời bắt đầu rung chuyển.

“Máy bay địch!” tiếng hô vang lên từ bên ngoài.

Chỉ vài phút sau, bom bắt đầu rơi xuống khu vực gần bệnh xá.

Đất đá rung lên liên tục. Ánh đèn dầu chao đảo.

Một số thương binh được lệnh chuyển xuống hầm sâu hơn, nhưng nhiều người không thể di chuyển.

Lúc đó, Lê Thị Oanh – y tá trực chính – đứng lên nói:
“Tôi sẽ ở lại với các anh chị.”

Có người can ngăn:
“Ở lại nguy hiểm lắm!”

Nhưng Oanh chỉ lắc đầu:
“Nếu tôi đi, ai chăm sóc họ?”

Tiếng bom ngày càng gần hơn.

Một mảnh đất đá rơi xuống làm rung cả mái hầm.

Oanh vẫn bình tĩnh băng bó cho từng thương binh, kiểm tra từng ca một.

Phúc nằm trên cáng, yếu giọng:
“Chị… đi đi, nguy hiểm lắm…”

Oanh mỉm cười:
“Còn anh ở đây, tôi không đi đâu cả.”

Bên ngoài, tiếng nổ vẫn tiếp diễn.

Một phần lối ra bị sập, khiến việc di chuyển càng khó khăn.

Oanh cùng một vài đồng đội dùng tay dọn đất đá, mở đường cho thương binh xuống khu vực an toàn hơn.

Suốt thời gian đó, cô gần như không nghỉ.

Có lúc khói bụi tràn vào hầm, cô phải dùng vải che miệng cho thương binh.

Khi đợt bom cuối cùng dừng lại, lực lượng cứu viện mới tiếp cận được bệnh xá.

Tất cả thương binh vẫn an toàn.

Oanh ngồi dựa vào vách hầm, mệt nhưng vẫn tỉnh táo.

Phúc nhìn cô và nói khẽ:
“Chị đã cứu chúng tôi…”

Oanh chỉ đáp:
“Không phải tôi… mà là chúng ta đã không bỏ nhau lại.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn