Bài viết

Người giữ bếp quân y giữa rừng biên giới

Đồng Tháp13/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hòa Văn Tâm, sinh năm 1960, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Quê ở vùng sông nước Nam Bộ, ông sớm quen với những công việc lao động vất vả và tinh thần tự lập từ nhỏ.

Cuối những năm 1970, khi tình hình biên giới Tây Nam còn phức tạp, ông tham gia lực lượng phục vụ tại một đơn vị quân y dã chiến đóng sâu trong khu vực rừng biên giới. Công việc của ông là hỗ trợ hậu cần cho tổ quân y, đặc biệt là giữ gìn khu vực bếp và chuẩn bị nước nóng, thuốc men, vật dụng phục vụ cấp cứu thương binh.

Trong điều kiện thiếu thốn, khu bếp chỉ là một mái lán nhỏ dựng tạm bên bìa rừng, luôn đối mặt với ẩm thấp, mưa gió và nguy cơ thiếu củi. Dù công việc thầm lặng, nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến việc cứu chữa thương binh, bởi không có nước nóng và dụng cụ sạch thì việc sơ cứu sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Một tình tiết được đồng đội nhớ lại xảy ra vào đầu mùa mưa năm 1982. Hôm đó, sau một đợt giao tranh, nhiều thương binh được đưa về trạm quân y trong tình trạng cần sơ cứu khẩn cấp. Tuy nhiên, trời mưa lớn kéo dài khiến toàn bộ củi dự trữ bị ướt, bếp không thể nhóm lửa để đun nước nóng.

Trong tình huống gấp rút, ông Hòa Văn Tâm lập tức cùng một số đồng đội vào rừng tìm nguồn củi khô. Trời mưa dày hạt, đường rừng trơn trượt, nhiều đoạn phải men theo rễ cây lớn để tránh ngã.

Sau gần một giờ tìm kiếm, ông phát hiện được một khu vực sườn cao, nơi có nhiều thân cây khô ít bị thấm nước. Ông nhanh chóng chặt, bó và vận chuyển về lán bếp.

Khi trở lại, ông cùng đồng đội dùng đá kê lại bếp, che chắn gió bằng bao tải và lá rừng để giữ nhiệt. Nhiều lần lửa tắt do củi còn ẩm, nhưng ông vẫn kiên trì nhóm lại từng lần một.

Cuối cùng, ngọn lửa cũng bùng lên, nồi nước nóng được chuẩn bị kịp thời để phục vụ việc rửa vết thương và tiệt trùng dụng cụ cho ca cấp cứu khẩn cấp.

Một đồng đội sau này kể lại:
“Hôm đó thiếu nước nóng thì rất khó xử lý vết thương. Anh Tâm rất bình tĩnh, lo từng việc nhỏ nhưng rất quan trọng.”

Còn ông Hòa Văn Tâm chỉ nói:
“Cứu người trước, còn lại tính sau.”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người giữ bếp quân y giữa rừng mưa vẫn được nhắc lại như một ký ức sâu sắc. Không phải chiến công nơi trận tuyến, mà là sự kiên trì, trách nhiệm và tinh thần thầm lặng trong những việc nhỏ nhưng mang ý nghĩa sống còn, góp phần giữ vững sức mạnh của đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người giữ bếp quân y giữa rừng biên giới | Câu chuyện thời hoa lửa