Người giữ bia
Người giữ bia
Có một người đàn ông nhiều năm tự nguyện chăm sóc khu tưởng niệm liệt sĩ trong làng.
Sáng nào ông cũng quét sân, nhổ cỏ, lau bia.
Có người hỏi: “Ông làm việc này được bao lâu rồi?”
Ông đáp: “Hơn ba mươi năm”.
Ông từng là đồng đội của những người được ghi tên trên bia.
Ông nói: “Tôi may mắn trở về, còn họ nằm lại. Tôi chăm sóc nơi này cũng như chăm sóc phần ký ức của mình”.
Một ngày, tuổi đã cao, ông gọi đoàn viên thanh niên đến và nói: “Sau này nếu tôi không còn đủ sức, các cháu hãy tiếp tục”.
Một bạn trẻ nắm tay ông: “Chúng cháu hứa”.
Từ đó, đoàn thanh niên thành lập đội tình nguyện chăm sóc khu tưởng niệm.
Người giữ bia đã trao lại một ngọn lửa.
Ngọn lửa ấy không cần đốt cháy điều gì, mà chỉ cần được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.


