NGỌN HẢI ĐĂNG CỦA TÔI
Thân nhân người lính kể về câu truyện thanh xuân
Biển đảo Phú Quốc hôm nay xanh biếc, hiền hòa, nhưng với ông Ma Văn Cường, mỗi con sóng vỗ vào ghềnh đá đều gợi nhắc về một thời tuổi trẻ kiên cường, nơi ông đã dành trọn thanh xuân để tham gia giữ gìn từng tấc đất, tấc biển của Tổ quốc.
Ông Cường nhập ngũ vào những năm đất nước còn bộn bề khó khăn. Nhận nhiệm vụ tại đảo ngọc Phú Quốc – vùng biên giới biển đảo trọng yếu phía Tây Nam – ông vẫn nhớ như in cảm giác lần đầu đặt chân lên đảo. Khi ấy, Phú Quốc chưa có những khu nghỉ dưỡng sầm uất, chỉ có nắng gió, những rặng dừa nghiêng mình và những con người quả cảm bám trụ với súng chắc trong tay. Việc tham gia trực chốt tại các điểm cao trên đảo là nhiệm vụ thiêng liêng mà ông luôn khắc ghi. Câu chuyện của người lính Ma Văn Cường. Cuộc sống của người lính đảo thời bấy giờ là một thử thách thực sự. Nước ngọt thiếu thốn, lương thực khan hiếm, những bữa cơm chỉ có cá khô và rau rừng. Thế nhưng, điều khắc nghiệt nhất không phải là sự thiếu thốn vật chất, mà là sự cô đơn giữa đại dương mênh mông, xa cách gia đình hàng trăm cây số. Thế nhưng, trong đôi mắt người lính trẻ Ma Văn Cường năm ấy, chưa bao giờ có sự lùi bước. Ông kể lại những ca gác đêm dưới ánh trăng mờ, tiếng sóng vỗ rì rào hòa cùng tiếng bước chân tuần tra. Mỗi ánh đèn xa xa từ con tàu lạ ngoài khơi đều khiến người lính phải tập trung cao độ, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ để bảo vệ chủ quyền biển đảo.


