NGƯỜI GIỮ BIỂN
Những người lính chiến đấu nơi đầu sóng ngọn gió
Người giữ biển: Khúc hát từ những cột mốc thiêng liêng
Ông Nguyễn Văn Hiển (sinh năm 1955) thuộc thế hệ những thanh niên Việt Nam "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Nhưng khác với nhiều đồng đội chiến đấu trên những cánh rừng đại ngàn, cuộc đời binh nghiệp của ông gắn liền với màu xanh thăm thẳm của biển cả và những đợt sóng bạc đầu nơi tuyến đầu Tổ quốc.
Từ đất liền ra với sóng dữ
Năm 1973, khi vừa tròn 18 tuổi, ông Hiển khoác lên mình chiếc áo lính hải quân. Những ngày đầu bước chân lên tàu, người thanh niên trẻ không khỏi choáng ngợp trước mênh mông biển cả. Nhưng rồi, chính những cơn say sóng, những đêm nằm trong khoang tàu chật hẹp, nóng bức đã tôi luyện nên bản lĩnh của người lính biển.
Đối với ông Hiển, biển đảo thời ấy không yên ả như trong những vần thơ. Đó là những năm tháng mà nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo đòi hỏi sự cảnh giác cao độ. Ông cùng đơn vị bám trụ trên các điểm đảo tiền tiêu, nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi và sự hy sinh.
Những đêm trắng giữa trùng khơi
Ông Hiển vẫn nhớ như in những đêm gác trong mùa biển động. Gió rít qua khe cửa, sóng đánh vào vách đá ầm ầm như tiếng đại bác. Trong ánh đèn pin le lói giữa màn đêm đen đặc, ông và đồng đội thay phiên nhau quan sát mặt biển. "Lúc ấy, không ai bảo ai, chỉ biết nhìn nhau mà hiểu rằng: Phía sau mình là đất liền, là gia đình, là bình yên của cả dân tộc," ông bồi hồi kể lại.
Gian khổ nhất không phải là bom đạn, mà là sự thiếu thốn về nhu yếu phẩm và cảm giác cách biệt với đất liền. Có những tháng ngày, nguồn nước ngọt trở nên quý hơn vàng, rau xanh trở thành món quà xa xỉ. Thế nhưng, trong chính sự khắc nghiệt ấy, tình đồng chí, đồng đội lại tỏa sáng. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng lá thư nhà gửi từ đất liền, cùng hát vang những bài ca về biển để xua tan nỗi nhớ quê hương.
Niềm tự hào của người lính già
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về với cuộc sống đời thường, ông Hiển mang theo những mảnh ký ức về biển cả vào trong từng nhịp sống. Dù tuổi đã cao, những vết thương thời chiến thi thoảng lại khiến ông đau nhức, nhưng trong ánh mắt ông chưa bao giờ thôi vơi đi tình yêu dành cho biển đảo.
Ngày nay, mỗi khi nhìn thấy hình ảnh những người lính trẻ vững tay súng trên các hòn đảo xa xôi qua truyền hình, ông lại mỉm cười đầy mãn nguyện. Ông thường bảo với con cháu: "Ngày xưa bác giữ biển bằng tay súng, các cháu bây giờ giữ biển bằng trí tuệ, bằng sự đoàn kết và lòng tự hào dân tộc. Chỉ cần chúng ta không quên, thì biển đảo vẫn luôn ở trong tim mỗi người Việt Nam."


