NGƯỜI GIỮ BÌNH MINH XÓM VUÔNG
GƯỜI GIỮ BÌNH MINH XÓM VUÔNG
Xóm Vuông nằm nép mình giữa những vườn chôm chôm và sầu riêng. Mỗi sáng, tiếng chim ríu rít hòa cùng tiếng chèo xuồng tạo nên khung cảnh thanh bình. Nhưng trong những năm chiến tranh, nơi ấy thường thức trắng vì tiếng súng.
Ngô Tấn Đước là người con của xóm. Từ nhỏ anh nổi tiếng khỏe mạnh, gan dạ và rất thương bà con. Khi quê hương bị bom đạn tàn phá, anh tình nguyện tham gia lực lượng du kích.
Một chiều cuối năm, đơn vị nhận tin địch chuẩn bị mở cuộc càn lớn vào xóm Vuông. Nếu không kịp sơ tán dân, hậu quả sẽ rất nặng nề.
Đước xin nhận nhiệm vụ ở lại.
Trong đêm, anh cùng vài đồng đội đào công sự, gài những chướng ngại bằng tre và bí mật đưa người già, phụ nữ, trẻ em rời khỏi vùng nguy hiểm.
Rạng sáng hôm sau, đoàn xe quân sự tiến vào.
Đước bình tĩnh ra hiệu cho đồng đội chờ thời cơ. Khi xe đi qua chiếc cầu gỗ nhỏ, anh cho phá cầu. Tiếng gỗ gãy vang lên giữa màn sương. Đội hình địch rối loạn.
Các chiến sĩ nhanh chóng rút lui theo đường đã chuẩn bị trước.
Biết mình là người cuối cùng còn ở lại, Đước tiếp tục nổ súng để thu hút sự chú ý. Địch dồn toàn bộ lực lượng truy đuổi anh, tạo điều kiện cho cả xóm sơ tán an toàn.
Cuộc truy đuổi kéo dài đến tận chiều. Khi đồng đội quay lại tìm, chỉ còn thấy chiếc khăn rằn của anh mắc trên một nhánh tràm bên bờ kinh.
Chiến tranh qua đi. Xóm Vuông đổi thay từng ngày. Những con đường đất đỏ được thay bằng đường bê tông, những vườn cây lại sai trĩu quả.
Ở ngôi trường nhỏ trong xã, mỗi dịp kỷ niệm ngày truyền thống, các thầy cô vẫn kể cho học sinh nghe câu chuyện về người thanh niên đã chấp nhận ở lại phía sau để bảo vệ bà con.
Bình minh hôm nay yên ả hơn bởi đã có những người như Ngô Tấn Đước giữ lấy nó bằng cả tuổi trẻ và lòng yêu nước./.



