NGƯỜI GIỮ BÌNH TOONG NƯỚC
NGƯỜI GIỮ BÌNH TOONG NƯỚC
Mùa khô năm ấy khắc nghiệt hơn mọi năm. Những cánh rừng Trường Sơn vàng úa vì nắng nóng, suối cạn dần, nhiều đoạn chỉ còn lại những vũng nước nhỏ đục ngầu dưới lòng đá.
Trong đơn vị, nước uống trở thành thứ quý giá nhất.
Anh Mạnh được giao nhiệm vụ giữ bình nước chung cho tổ.
Chiếc bình toong nhôm lớn luôn được anh đeo bên hông, bọc kín bằng tấm vải cũ để giữ mát.
Mỗi lần nghỉ chân, anh đều chia nước rất cẩn thận.
Người bị sốt rét được uống trước.
Thương binh được uống nhiều hơn.
Còn anh thường chỉ nhấp môi vài ngụm nhỏ.
Đồng đội hỏi:
“Ông không khát à?”
Anh cười:
“Còn chịu được.”
Một buổi trưa nắng như đổ lửa, đơn vị hành quân qua vùng đồi trọc vừa bị bom cày xới.
Một chiến sĩ trẻ kiệt sức ngã xuống giữa đường.
Môi cậu ấy khô nứt vì thiếu nước.
Anh Mạnh tháo bình toong đưa phần nước cuối cùng cho đồng đội uống.
Người lính trẻ dần tỉnh lại.
Chiều hôm đó, khi đơn vị chuẩn bị vượt qua bãi trống thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Bom nổ liên tiếp giữa đất đá mù trời.
Trong lúc dìu thương binh rút lui, anh Mạnh bị thương nặng.
Sau trận bom, đồng đội chỉ tìm thấy chiếc bình toong méo mó nằm giữa lớp đất đỏ.
Nhiều năm sau, người lính được anh cứu vẫn giữ chiếc bình nước cũ như giữ lại nghĩa tình của một thời hoa lửa.


