NGƯỜI GIỮ CA CUỐI
Anh Hòa thường nhận ca gác cuối cùng trong ngày. Không phải vì anh khỏe nhất, mà vì anh ít nói nhất. Ở Tam Đảo, ca gác cuối là ca khó nhất: rừng im, sương xuống dày, và sự mệt mỏi tích tụ suốt một ngày dài.
Đêm đó, đơn vị đóng quân tạm trong một khu rừng thưa. Anh Hòa ngồi tựa lưng vào thân cây, khẩu súng đặt ngang đùi. Sương thấm ướt vai áo. Mắt anh cay, nhưng không dám chớp lâu.
Khoảng gần sáng, anh nghe thấy tiếng động rất khẽ. Không giống thú rừng. Quá đều. Anh không báo động ngay. Nếu báo nhầm, cả đơn vị sẽ lộ vị trí.
Anh Hòa bò thấp, đổi vị trí, căng mắt nhìn. Trong sương, một bóng người hiện ra. Rồi thêm một. Địch đang dò trại.
Anh bắn một phát duy nhất. Không phải để diệt, mà để báo. Ngay lập tức, cả khu rừng thức dậy. Địch rút nhanh.
Trời sáng, anh Hòa vẫn ngồi nguyên vị trí cũ. Khi người chỉ huy đến, anh chỉ nói một câu: “Họ đến sớm hơn mình nghĩ.”
Ca gác cuối kết thúc. Đơn vị an toàn. Không ai nhắc đến phát súng ấy trong báo cáo. Nhưng với anh Hòa, đó là một đêm anh đã không ngủ—để người khác được ngủ thêm một đêm ở Tam Đảo.



