NGƯỜI GIỮ CAO ĐIỂM 438
Anh hùng LLVTND Nguyễn Nho Bông Có những người lính sau chiến tranh trở về với mái nhà rất bình dị. Nhưng phía sau dáng người giản dị ấy là cả một phần lịch sử. Nguyễn Nho Bông là một người như vậy.

Có những người lính sau chiến tranh trở về với mái nhà rất bình dị.
Nhưng phía sau dáng người giản dị ấy là cả một phần lịch sử.
Nguyễn Nho Bông là một người như vậy.
Ông sinh năm 1945, quê ở Nông Cống, Thanh Hóa. Ông nhập ngũ năm 1968 và từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Nam – Quảng Ngãi. Sau năm 1976, ông được điều động lên Đồng Đăng, Lạng Sơn, làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới.
Sáng 17/2/1979, chiến sự xảy ra.
Theo hồi ức của ông, thời điểm đầu ông chưa nhận được thông tin đầy đủ ngay lập tức. Nhưng khi nhận biết chiến tranh đã thực sự xảy ra, người lính từng trải qua chiến trường miền Nam nhanh chóng bước vào nhiệm vụ.
Nguyễn Nho Bông khi ấy là Đại đội trưởng công binh thuộc lực lượng chiến đấu ở mặt trận Lạng Sơn.
Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ một khu vực quan trọng phía tây Đồng Đăng.
Những ngày chiến đấu nối tiếp nhau.
Trận địa thay đổi.
Thông tin liên lạc có lúc bị gián đoạn.
Nhưng nhiệm vụ của người chỉ huy vẫn là giữ vững lực lượng và trận địa.
Theo các tư liệu hồi ký được Báo Thanh Niên và các nguồn báo chí đăng tải, Nguyễn Nho Bông đã tổ chức đơn vị chiến đấu, nhiều lần chiếm lại và giữ các điểm cao, duy trì phòng ngự trong thời gian dài.
Có những thời điểm tình thế vô cùng khó khăn.
Nhưng ông và đồng đội vẫn bám trụ.
Đó là bản lĩnh của những người từng trải qua chiến tranh.
Không phải lúc nào người lính cũng có điều kiện thuận lợi.
Không phải lúc nào thông tin cũng đầy đủ.
Không phải lúc nào lực lượng cũng đông.
Điều quan trọng là họ vẫn giữ được tinh thần của người chỉ huy.
Không bỏ trận địa.
Không bỏ đồng đội.
Không bỏ nhiệm vụ.
Ngày 20/12/1979, Nguyễn Nho Bông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Ba.
Nhưng cuộc đời sau chiến tranh của ông lại rất bình dị.
Nhiều năm sau, khi các nhà báo tìm đến, người Anh hùng năm nào sống trong một hoàn cảnh giản dị.
Ông không nói nhiều về bản thân.
Điều ông nhắc đến nhiều hơn là những người đồng đội đã không trở về.
Một câu nói được báo chí ghi lại khiến người đọc xúc động:
“Đồng đội hy sinh cho mình được sống, nên phải sống tốt.”
Có lẽ đó chính là điều làm nên vẻ đẹp của người lính.
Chiến tranh đã lấy đi tuổi trẻ của rất nhiều người.
Những người sống sót mang theo ký ức.
Và họ lựa chọn sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại.
Nguyễn Nho Bông là một trong những người như thế.
Từ chiến trường Đồng Đăng năm 1979 đến cuộc sống đời thường, ông vẫn mang theo một lời nhắc nhở giản dị:
Được sống trong hòa bình là một điều phải biết trân trọng.
Hoa lửa của Nguyễn Nho Bông không chỉ là màu đỏ trên chiến trường. Đó còn là màu của ký ức và lòng biết ơn – sống tiếp một cuộc đời bình dị để không phụ những người đồng đội đã hy sinh.



