NGƯỜI GIỮ CẦU (1)
Có những con người thầm lặng đã âm thầm giữ vững những tuyến đường của Tổ quốc.

Chiếc cầu gỗ bắc qua con suối nhỏ là tuyến đường quan trọng dẫn vào chiến khu. Đêm nào bác Lương cũng thức trắng để canh cầu và sửa chữa những đoạn bị bom làm hư hại. Dù tuổi đã ngoài năm mươi, bác vẫn nhanh nhẹn gùi từng tấm ván đi thay trong mưa gió. Bộ đội qua cầu ai cũng quen với dáng người gầy gò và nụ cười hiền hậu của bác. Có lần bom nổ rất gần khiến cây cầu rung chuyển dữ dội, vậy mà bác vẫn nhất quyết không rời vị trí. Bác bảo: “Cầu còn thì bộ đội còn đường đi.” Câu nói giản dị ấy khiến những người lính trẻ xúc động rất lâu. Sau ngày hòa bình, cây cầu cũ không còn nữa nhưng người dân vẫn nhắc mãi về bác Lương bằng tất cả sự kính trọng. Bởi trong thời hoa lửa, có những người âm thầm cống hiến mà chẳng bao giờ nghĩ cho riêng mình



