Người giữ cầu
Anh Hai nhận nhiệm vụ canh giữ cây cầu nhỏ giữa vùng chiến sự.
Cây cầu là con đường duy nhất nối hai đơn vị.
Địch nhiều lần tìm cách phá cầu để cắt đường tiếp tế.
Đêm nào anh cũng thức trắng, lắng nghe từng tiếng động.
Một lần, anh phát hiện toán địch lén tiếp cận.
Không chờ lệnh, anh nổ súng báo hiệu.
Trận đánh diễn ra trong đêm tối.
Anh bị thương nhưng vẫn giữ vững vị trí.
Đồng đội kịp thời chi viện.
Cây cầu được bảo vệ an toàn.
Sáng hôm sau, anh ngồi tựa lan can cầu.
Máu vẫn còn thấm áo nhưng anh vẫn cười.
Anh nói: “Cầu còn là đường còn.”
Sau này, cây cầu được gọi bằng tên anh.
Người dân đi qua luôn nhắc về anh với lòng biết ơn.


