NGƯỜI GIỮ CẦU
Chiếc cầu gỗ nhỏ bắc qua con suối là con đường duy nhất để đơn vị vận chuyển hàng vào chiến trường. Nếu cầu bị phá, mọi hoạt động sẽ bị gián đoạn.
Nhiệm vụ giữ cầu được giao cho Tấn — một người lính trẻ, ít nói nhưng kiên cường.
Ban ngày, anh kiểm tra từng tấm ván, gia cố lại những chỗ yếu. Ban đêm, anh canh gác, mắt không rời khỏi cây cầu.
Có người hỏi:
— Một mình giữ cầu, cậu không sợ à?
Tấn chỉ cười:
— Cầu còn, đường còn. Đường còn, mình còn nhiệm vụ.
Một đêm, địch phát hiện vị trí và tổ chức phá hoại. Tiếng súng nổ vang giữa rừng.
Tấn lập tức nổ súng đáp trả. Một mình anh chống lại nhiều kẻ địch, cố giữ cho cây cầu không bị phá.
Đạn dần cạn, nhưng anh vẫn bám trụ.
Khi đồng đội đến tiếp viện, trận chiến đã kết thúc. Cây cầu vẫn đứng vững.
Còn Tấn, anh nằm bên đầu cầu, tay vẫn nắm chặt khẩu súng.
Sau này, đơn vị dựng một tấm biển nhỏ bên cầu, ghi:
“Người đã giữ cầu bằng cả sinh mệnh.”
Dòng suối vẫn chảy, cây cầu vẫn nối hai bờ.
Và câu chuyện về Tấn vẫn được kể lại như một biểu tượng của sự kiên cường.



