Bài viết

Người giữ cầu

Người giữ cầu

Ninh Bình16/05/2026Lê Tuấn Anh (Sưu tầm) (Đoàn xã Thanh Lâm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc cầu gỗ nhỏ đầu làng là con đường duy nhất để dân sơ tán và bộ đội đi qua. Vì vậy đêm nào chú Tám cũng thức canh cầu.

Bom đánh hỏng thì sửa. Ván gãy thì thay. Có hôm nước lũ dâng ngập đến ngang ngực, chú vẫn lội ra buộc lại dây cầu cho chắc.

Mọi người bảo:

“Nguy hiểm quá, chờ sáng rồi làm.”

Chú lắc đầu:

“Đêm nay còn người qua cầu.”

Một lần máy bay địch quần thảo suốt nhiều giờ. Sau trận bom, cây cầu bị gãy mất một đoạn lớn. Chú Tám cùng vài thanh niên trong làng sửa ngay trong đêm để đoàn dân công kịp đi qua trước sáng.

Khi người cuối cùng sang được bờ bên kia, chú mới ngồi phịch xuống, hai bàn tay rớm máu vì dằm gỗ.

Nhiều năm sau, cây cầu bê tông mới được xây dựng kiên cố hơn. Nhưng người dân làng vẫn gọi nơi ấy là “cầu chú Tám”, như một cách nhớ về người đàn ông bình dị đã âm thầm giữ nhịp sống cho cả làng trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn