Người giữ cầu
Người giữ cầu
Chiếc cầu gỗ nhỏ bắc qua con suối là tuyến đường tiếp tế duy nhất của đơn vị. Nếu cầu bị phá, cả đội sẽ bị cô lập.
Đêm đó, Lâm nhận nhiệm vụ canh gác.
Nước suối chảy xiết, trời tối đen như mực. Lâm ngồi tựa vào thân cầu, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất.
Gần nửa đêm, anh phát hiện tiếng động lạ. Bóng người lẩn khuất phía bên kia suối.
Không chần chừ, Lâm nổ súng cảnh báo. Cuộc đụng độ diễn ra trong tích tắc. Một mình anh giữ chân đối phương đủ lâu để đồng đội kịp ứng cứu.
Khi mọi người đến nơi, Lâm đã bị thương nặng.
Anh nằm đó, tay vẫn nắm chặt khẩu súng, mắt nhìn về phía cây cầu.
Tiểu đội trưởng nắm tay anh:
“Cầu vẫn còn… cậu làm tốt lắm.”
Lâm khẽ gật đầu, môi mấp máy:
“Cầu còn… đường còn…”



