Bài viết

Người giữ cầu đá

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lư, ở vùng Tràng An có một cây cầu đá nhỏ bắc qua khe núi, là con đường quan trọng dẫn vào kinh thành.

Người giữ cầu là một chàng trai tên Phúc. Cha anh từng là lính trận và đã hy sinh trong một cuộc chiến bảo vệ đất nước. Trước khi mất, cha chỉ dặn lại một câu:

— Hãy sống sao cho xứng đáng với non sông này.

Từ đó, Phúc xin làm người gác cầu để giúp kiểm soát người qua lại và bảo vệ đường vào kinh thành Hoa Lư.

Một đêm mưa lớn, gió thổi mạnh làm nước sông dâng cao. Phúc đang tuần tra thì nghe tiếng vó ngựa từ xa. Nhìn kỹ, anh thấy một toán lính giặc đang tiến về phía cầu.

Phúc lập tức hiểu rằng nếu để chúng qua cầu, kinh thành sẽ gặp nguy hiểm.

Không chờ đợi, anh chạy lên giữa cầu đá, chặn ngay lối đi.

Quân giặc hô lớn:

— Tránh ra! Nếu không sẽ bị giết!

Phúc vẫn đứng yên, tay cầm giáo dài:

— Muốn qua cầu, phải bước qua ta trước.

Trận chiến diễn ra ngay giữa cầu hẹp. Gió mưa tạt vào mặt, nước sông chảy xiết dưới chân khiến từng bước đều rất nguy hiểm. Phúc bị thương nhưng vẫn cố giữ vị trí.

Trong lúc nguy cấp, anh xoay người làm gãy một nhịp cầu nhỏ khiến đường đi bị chặn lại. Quân giặc không thể tiến lên cũng không thể rút lui nhanh.

Đúng lúc đó, quân tiếp viện của triều đình từ phía sau xuất hiện. Quân giặc bị bao vây giữa cầu và sườn núi.

Sau trận chiến, cây cầu vẫn đứng vững, nhưng trên nền đá còn vết máu của người lính trẻ.

Khi dân làng biết chuyện, ai cũng lặng im xúc động. Không ai còn xem cây cầu chỉ là một lối đi, mà là nơi ghi dấu lòng trung nghĩa.

Từ đó, người dân Hoa Lư thường kể lại câu chuyện người giữ cầu đá — người đã dùng cả mạng sống để bảo vệ con đường vào kinh thành

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn