Bài viết

Người Giữ Cầu Gỗ Trong Mùa Mưa Biên Giới

Đồng Tháp11/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Quan Thuận, sinh năm 1966, trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Là người con của miền Tây sông nước, ông sớm quen với những con đường bùn đất, những cây cầu gỗ tạm bợ và cuộc sống lao động vất vả của người dân quê. Những năm giữa thập niên 1980, khi tình hình biên giới Tây Nam vẫn còn nhiều gian khó, ông tham gia phục vụ tại một đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Công việc của ông chủ yếu là hỗ trợ hậu cần và bảo đảm đường đi cho các tổ công tác di chuyển giữa các khu vực đóng quân. Ở nơi đóng quân năm ấy, nhiều tuyến đường chỉ là đường đất nhỏ xuyên qua đồng trống và rừng tràm. Mùa nắng còn có thể đi lại bằng xe đạp hoặc xe kéo, nhưng đến mùa mưa, nước ngập và bùn lầy khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Những cây cầu gỗ tạm bắc qua kênh rạch trở thành tuyến đường quan trọng để vận chuyển lương thực và nhu yếu phẩm cho đơn vị. Ông Nguyễn Quan Thuận thường xuyên cùng đồng đội sửa chữa, gia cố các cây cầu bị hư hỏng sau những trận mưa lớn. Dù công việc nặng nhọc, ông luôn nhận phần khó về mình vì hiểu rằng nếu đường đi bị gián đoạn, việc tiếp tế cho anh em sẽ gặp rất nhiều trở ngại. Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1987. Sau nhiều ngày mưa lớn liên tiếp, một cây cầu gỗ dẫn vào khu đóng quân chính bất ngờ bị nước cuốn trôi mất một đoạn. Trong khi đó, đơn vị đang chờ chuyến vận chuyển lương thực và thuốc men từ phía sau chuyển tới. Nếu không sửa kịp cây cầu trước đêm xuống, việc tiếp tế sẽ bị đình trệ và anh em trong đơn vị sẽ thiếu nhu yếu phẩm trong nhiều ngày. Không chần chừ, ông Nguyễn Quan Thuận cùng vài đồng đội lập tức chặt tre, tìm ván gỗ cũ để dựng lại đoạn cầu bị hư. Trời vẫn mưa nặng hạt, nước dưới kênh chảy xiết khiến việc đứng trên cầu vô cùng nguy hiểm. Trong lúc cố định một thanh gỗ lớn, ông bị trượt chân suýt ngã xuống dòng nước mạnh bên dưới. Nhưng sau khi giữ được thăng bằng, ông tiếp tục cùng đồng đội hoàn thành công việc mà không nghỉ ngơi. Đến gần tối, cây cầu tạm cuối cùng cũng được sửa xong. Ngay trong đêm đó, chuyến hàng tiếp tế đã kịp vượt qua cầu an toàn để vào đơn vị. Một đồng đội cũ xúc động nhớ lại: “Hồi đó cây cầu nhỏ thôi nhưng rất quan trọng. Nhờ anh Thuận cùng anh em sửa kịp nên hàng hóa mới vào được doanh trại.” Nhắc về chuyện năm xưa, ông Nguyễn Quan Thuận chỉ cười hiền hậu: “Mình chỉ nghĩ phải làm sao cho anh em đi lại được an toàn.” Những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Nguyễn Quan Thuận vẫn còn đọng mãi trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những chiến công lớn lao, mà chính là tinh thần trách nhiệm, sự bền bỉ và hy sinh thầm lặng trong những công việc bình dị nơi tuyến sau. Câu chuyện về người giữ cầu gỗ trong mùa mưa biên giới là minh chứng rằng có những đóng góp âm thầm nhưng vô cùng ý nghĩa trong thời chiến. Không có tiếng súng hay trận đánh lớn, nhưng chính những đôi tay dựng lại nhịp cầu giữa mưa gió, những bước chân lội bùn giữ đường tiếp tế thông suốt đã góp phần tiếp thêm sức mạnh cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Giữ Cầu Gỗ Trong Mùa Mưa Biên Giới | Câu chuyện thời hoa lửa