NGƯỜI GIỮ CÂU HÁT DỞ DANG
Trong những lúc hiếm hoi được nghỉ, người lính thường hát.
Không hay.
Không đủ bài.
Nhưng hát.
Ở đơn vị có một người tên Khoa, hay hát.
Nhưng lạ là… anh chưa bao giờ hát hết một bài.
Luôn dừng giữa chừng.
Một người hỏi:
– “Sao không hát hết?”
Khoa cười:
– “Để dành.”
– “Dành làm gì?”
– “Cho lúc cần.”
Không ai hiểu.
Cho đến một lần, trong lúc hành quân căng thẳng, mọi người mệt mỏi.
Khoa bắt đầu hát.
Một đoạn quen thuộc.
Mọi người nghe.
Tinh thần nhẹ lại.
Rồi anh dừng.
Một người nói:
– “Hát tiếp đi!”
Khoa lắc đầu:
– “Lần sau.”
Những lần sau, mỗi khi khó khăn, anh lại hát tiếp một đoạn.
Như nối lại.
Như giữ lại.
Trong một trận đánh, Khoa hy sinh.
Câu hát của anh… mãi dở dang.
Nhưng sau đó, mỗi khi nhớ, đồng đội lại hát tiếp.
Không đúng nhịp.
Không đúng lời.
Nhưng đủ.
Để câu hát không bị mất.



