NGƯỜI GIỮ CÂU HỎI CUỐI
Trong chiến tranh, có những câu hỏi… không bao giờ có câu trả lời.
Ở đơn vị có một người lính tên Hùng.
Anh hay hỏi.
Những câu hỏi rất đơn giản:
– “Sau này cậu làm gì?”
– “Về quê, cậu trồng gì?”
– “Nhà cậu có mấy người?”
Mọi người trả lời, cười nói.
Không ai để ý nhiều.
Cho đến một lần, trước trận đánh lớn, Hùng lại hỏi một người bạn:
– “Nếu sống sót… cậu muốn làm gì nhất?”
Người kia trả lời:
– “Về nhà.”
Hùng cười:
– “Ai cũng thế.”
Đó là câu hỏi cuối cùng.
Sau trận đó, Hùng không trở về.
Người bạn sống sót.
Nhiều năm sau, khi đã trở về quê, lập gia đình, một lần ngồi bên hiên nhà, anh nhớ lại câu hỏi ấy.
Và tự hỏi:
“Mình đã làm được điều mình muốn chưa?”
Anh nhìn ra xa.
Trả lời chậm rãi:
“Rồi… nhưng không trọn vẹn.”
Vì có những người…
không có cơ hội trả lời.
Và có những câu hỏi…
được đặt ra để người khác sống tiếp mà suy nghĩ.



