Người giữ cầu ở Đồng Lộc
Người giữ cầu ở Đồng Lộc
Mùa hè năm 1968, giữa những ngày cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước diễn ra ác liệt, vùng Ngã ba Đồng Lộc trở thành tuyến giao thông huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến. Bom đạn trút xuống ngày đêm, đất đỏ tung mù trời, nhưng những con người nơi đây vẫn kiên cường bám trụ để giữ mạch sống cho chiến trường.
Tại một xóm nhỏ gần ngã ba có chàng trai tên Tuấn vừa tròn hai mươi tuổi.
Tuấn sinh ra trong gia đình làm nghề mộc. Cha anh đóng bàn ghế cho làng, mẹ bán chè xanh bên đường quốc lộ. Từ nhỏ, anh đã quen với tiếng búa đục, mùi gỗ mới và những đoàn xe nối dài đi qua quê hương.
Anh khỏe mạnh, ít nói nhưng rất gan dạ. Người trong xóm thường bảo:
— Tuấn lặng lẽ như cây cầu, nhưng lúc nào cũng vững vàng.
Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều thanh niên quê anh tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Tuấn cũng viết đơn xin đi ngay khi vừa đủ tuổi.
Nhờ biết sửa chữa gỗ, tre và cầu tạm, anh được phân công vào đội bảo đảm giao thông — chuyên sửa đường, lấp hố bom và giữ cho những cây cầu nhỏ không bị gián đoạn.
Cha anh tiễn con chỉ nói:
— Xe qua được cầu thì tiền tuyến còn hy vọng.
Câu nói ấy theo anh suốt những ngày giữa khói lửa.
Ban ngày, Tuấn cùng đồng đội san lấp hố bom, gia cố cầu tạm bằng tre gỗ. Ban đêm, khi máy bay ngừng quần thảo, họ tranh thủ sửa đường cho đoàn xe tiếp tục hành quân.
Có những hôm vừa vá xong mặt cầu, bom lại rơi xuống ngay sau đó.
Nhưng anh luôn cười:
— Cầu hỏng thì mình sửa tiếp, miễn xe còn đi được.
Một đêm cuối tháng Bảy, đơn vị nhận tin khẩn: một đoàn xe chở thuốc men và lương thực phải vượt qua cây cầu nhỏ gần Đồng Lộc trước sáng hôm sau.
Nếu chậm trễ, chiến trường phía Nam sẽ thiếu tiếp tế nghiêm trọng.
Đúng lúc ấy, một trận bom lớn vừa đánh sập nhịp cầu chính.
Nước suối dâng cao, gỗ cầu vỡ nát.
Ai cũng hiểu phải sửa ngay trong đêm.
Tuấn là người đầu tiên nhảy xuống dòng nước bùn đỏ.
Anh cùng đồng đội kéo từng thân gỗ, buộc từng sợi dây thép, dựng lại nhịp cầu tạm dưới ánh đèn pin yếu ớt.
Mưa lẫn đất đỏ bám đầy người, bàn tay rớm máu vì dây thép siết chặt, nhưng không ai dừng lại.
Gần sáng, nhịp cầu cuối cùng cũng được nối xong.
Đoàn xe bắt đầu lăn bánh qua cầu.
Tuấn đứng bên thành cầu, nhìn từng chiếc xe vượt qua mà lòng nhẹ đi như vừa trút được gánh nặng.
Nhưng đúng lúc chiếc xe cuối cùng vừa sang bờ bên kia, tiếng máy bay lại rít lên trên đầu.
Một loạt bom bất ngờ trút xuống.
Để giữ cho đoàn xe không quay đầu hỗn loạn, Tuấn lao ra giữa cầu ra hiệu tiếp tục tiến lên.
Cây cầu được giữ vững.
Đoàn xe an toàn vượt qua.
Còn anh đã mãi mãi nằm lại bên dòng suối đỏ của quê hương.
Nhiều năm sau, người dân Đồng Lộc vẫn kể về chàng trai giữ cầu năm ấy — người đã dùng tuổi trẻ của mình để nối liền những con đường ra trận.
Người giữ cầu ở Đồng Lộc không chỉ giữ một cây cầu nhỏ giữa bom đạn, mà còn giữ mạch sống của tiền tuyến, lòng quả cảm và niềm tin chiến thắng của cả một thế hệ thanh xuân trong thời hoa lửa.



