Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ CẦU PHAO GIỮA DÒNG SÔNG XIẾT

Trong một trận mưa lớn kéo dài, chiếc cầu phao bắc qua sông bị nước lũ đe dọa cuốn trôi. Một tổ công binh đã phải bám trụ giữa dòng nước xiết để giữ và gia cố cầu, giúp đoàn xe vận tải vượt sông an toàn, đảm bảo tiếp tế cho mặt trận.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trương Văn Định, từng là chiến sĩ công binh trong chiến tranh.

Có những cây cầu không chỉ nối hai bờ sông, mà còn nối sự sống của cả một đơn vị.

Hôm đó, trời mưa không ngớt suốt nhiều giờ.

Con sông vốn hiền hòa bỗng trở nên dữ dội, nước chảy xiết cuộn xoáy.

Chiếc cầu phao mà đơn vị vừa dựng tạm bắt đầu rung lắc mạnh.

“Cầu không giữ được lâu nữa!” một đồng chí hô lớn.

Nếu cầu bị cuốn đi, toàn bộ đoàn xe tiếp tế sẽ bị chia cắt.

Lý Văn Phong – tổ trưởng công binh – lập tức ra lệnh:
“Tất cả bám giữ cầu! Không để trôi!”

Không chần chừ, cả tổ lao xuống sát mép nước.

Dòng nước lạnh buốt và mạnh đến mức có thể kéo người trôi đi bất cứ lúc nào.

Nguyễn Thị Bé – dân công vận tải – cũng tham gia giữ dây neo cầu.

Chị nói:
“Nếu buông tay, cầu sẽ mất!”

Phong phải vừa giữ dây, vừa kiểm tra từng điểm neo.

Có lúc sóng lớn ập tới, khiến cả cầu phao nghiêng hẳn.

“Giữ chặt!” Phong hét lớn.

Một vài thanh phao bắt đầu lệch khỏi vị trí.

Cả tổ phải dùng sức kéo lại từng đoạn một.

Nước sông dâng cao, mưa vẫn không ngớt.

Nhưng không ai rời vị trí.

Sau một thời gian căng thẳng, các điểm neo được gia cố thêm bằng dây phụ và cọc tre.

Chiếc cầu dần ổn định trở lại.

Khi đoàn xe đầu tiên vượt qua an toàn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Phong nhìn dòng sông cuồn cuộn rồi nói:
“Cầu còn thì đường còn.”

Bé đáp:
“Và đường còn thì nhiệm vụ còn tiếp tục.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn