“Người giữ cầu qua suối lửa”
Mùa hè năm 1972, khi chiến tranh Quảng Trị căng thẳng nhất, một chàng thanh niên tên Lâm, vừa tròn 20 tuổi, được giao nhiệm vụ giữ và sửa cầu treo qua một con suối nhỏ nhưng quan trọng, nơi xe vận tải chở lương thực và thuốc men phải đi qua để tiếp tế cho tiền tuyến; mỗi ngày, Lâm đi từ sáng sớm đến tối mịt, dùng dây thừng và gỗ bắc lại những tấm ván bị hư, chống chọi với nước suối chảy xiết sau những cơn mưa rừng, bom địch thỉnh thoảng rơi gần, đất đá văng tung tóe, Lâm không hề bỏ dở công việc
Mùa hè năm 1972, khi chiến tranh Quảng Trị căng thẳng nhất, một chàng thanh niên tên Lâm, vừa tròn 20 tuổi, được giao nhiệm vụ giữ và sửa cầu treo qua một con suối nhỏ nhưng quan trọng, nơi xe vận tải chở lương thực và thuốc men phải đi qua để tiếp tế cho tiền tuyến; mỗi ngày, Lâm đi từ sáng sớm đến tối mịt, dùng dây thừng và gỗ bắc lại những tấm ván bị hư, chống chọi với nước suối chảy xiết sau những cơn mưa rừng, bom địch thỉnh thoảng rơi gần, đất đá văng tung tóe, Lâm không hề bỏ dở công việc mà chỉ cúi người, hối thúc xe đi qua an toàn, từng lần cứu những đồng đội suýt trượt chân rơi xuống dòng nước lạnh ngắt, nhiều đêm Lâm ngồi bên bờ suối, lau mồ hôi, nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt nước, tự nhủ phải giữ cầu cho tới khi đoàn vận tải cuối cùng qua được, nhờ lòng kiên trì và tinh thần trách nhiệm ấy mà nhiều chuyến hàng kịp đến tiền tuyến, cứu sống biết bao chiến sĩ, và khi chiến tranh qua đi, câu chuyện về người giữ cầu qua suối lửa vẫn được kể lại trong các làng quê ven suối, nhắc nhở mọi người rằng tuổi trẻ không chỉ dũng cảm trong chiến đấu mà còn kiên cường trong những công việc thầm lặng, những hành động âm thầm nhưng mang lại sự sống, và rằng giữa những ngày tháng hoa lửa, trái tim tuổi trẻ vẫn tỏa sáng để bảo vệ đồng đội và con đường dẫn đến hòa bình.


