Người giữ cầu tre trong đêm mưa
Trong một đêm mưa lớn, khi đoàn xe vận tải cần vượt qua một cây cầu tre tạm bợ, một dân công đã ở lại giữa mưa gió để giữ cầu, hướng dẫn từng chiếc xe đi qua an toàn. Sự kiên trì và trách nhiệm của ông đã giúp đoàn xe vượt qua nguy hiểm.
Những năm chiến tranh ác liệt, nhiều tuyến đường rừng thuộc tỉnh Thừa Thiên Huế được dựng tạm bằng tre, gỗ để phục vụ cho việc vận chuyển lương thực và vũ khí.
Trong số đó có một cây cầu tre nhỏ bắc qua con suối hẹp.
Cây cầu không lớn.
Chỉ đủ cho một chiếc xe đi qua mỗi lần.
Hai bên cầu là những thân tre buộc chặt lại với nhau bằng dây rừng.
Ông Hồ Văn Nam khi ấy là một dân công hỏa tuyến.
Nhiệm vụ của ông là kiểm tra cầu trước mỗi đoàn xe đi qua.
Một buổi chiều, trời bỗng đổ mưa rất to.
Mưa rơi như trút nước.
Dòng suối bên dưới cầu dâng lên nhanh chóng.
Nước chảy xiết, đập mạnh vào các cột tre.
Cây cầu bắt đầu rung nhẹ.
Nhưng tối hôm đó, một đoàn xe vận tải quan trọng vẫn phải đi qua.
Nếu không qua kịp, hàng hóa sẽ không đến được nơi cần thiết.
Ông Nam đứng bên đầu cầu.
Nhìn dòng nước đang dâng cao.
Ông hiểu rằng nhiệm vụ của mình lúc này vô cùng quan trọng.
Khi chiếc xe đầu tiên tiến đến gần, ông cầm chiếc đèn pin nhỏ.
Ra hiệu cho xe dừng lại.
Ông bước lên cầu.
Kiểm tra từng thanh tre.
Có vài thanh tre bị lỏng do nước chảy mạnh.
Ông nhanh chóng dùng dây buộc lại.
Sau khi kiểm tra xong, ông quay lại đầu cầu.
Ra hiệu cho chiếc xe đầu tiên tiến lên.
Chiếc xe di chuyển rất chậm.
Bánh xe lăn trên những thanh tre ướt.
Âm thanh kẽo kẹt vang lên trong đêm mưa.
Ông Nam đứng bên cạnh cầu.
Cầm đèn pin.
Hướng ánh sáng vào mặt cầu để tài xế nhìn rõ.
Mưa vẫn rơi không ngừng.
Nước mưa chảy ướt hết quần áo ông.
Gió thổi mạnh làm ánh đèn rung lắc.
Nhưng ông vẫn đứng vững.
Chiếc xe đầu tiên qua cầu an toàn.
Sau đó là chiếc thứ hai.
Rồi chiếc thứ ba.
Mỗi lần một chiếc xe đi qua, ông lại kiểm tra lại mặt cầu.
Có lúc, một thanh tre bị lệch.
Ông lập tức bước lên, chỉnh lại vị trí.
Tiếp tục ra hiệu cho xe đi tiếp.
Đêm ấy, đoàn xe có nhiều chiếc.
Thời gian trôi qua rất chậm.
Mưa vẫn chưa ngừng.
Quần áo ông Nam đã ướt sũng.
Tay chân lạnh buốt.
Nhưng ông không rời khỏi vị trí.
Cho đến khi chiếc xe cuối cùng vượt qua cầu an toàn.
Ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Người lái xe cuối cùng dừng lại.
Bước xuống bắt tay ông.
Nói:
"Nếu không có anh giữ cầu, chúng tôi không thể qua được."
Ông Nam chỉ cười nhẹ.
Ông nói:
"Cầu còn, đường còn – thì nhiệm vụ còn."
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, cây cầu tre ấy không còn nữa.
Thay vào đó là một cây cầu bê tông vững chắc.
Mỗi khi đi qua cây cầu mới, ông Nam lại nhớ đến đêm mưa năm ấy.
Đêm mà ông đã đứng suốt nhiều giờ giữa mưa gió để giữ an toàn cho đoàn xe.



