Người giữ cầu trong đêm
Câu chuyện kể về nhiệm vụ giữ cầu sống còn trong một đêm bom ác liệt, nơi những người lính công binh phải đánh đổi cả tính mạng để đảm bảo tuyến chi viện không bị gián đoạn.
Tôi là Lê Quang Bình, từng là lính công binh. Nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ và sửa chữa một cây cầu quan trọng – nơi đoàn xe vận tải phải đi qua để tiếp tế cho chiến trường.
Đêm hôm đó, bầu trời đỏ rực bởi pháo sáng. Máy bay địch quần thảo liên tục, từng loạt bom trút xuống cây cầu như muốn xóa sổ tất cả. Chỉ trong chốc lát, một nhịp cầu đã bị đánh sập.
Chúng tôi nhận lệnh: phải sửa xong cầu trước rạng sáng.
Không có thời gian do dự. Dưới ánh sáng chập chờn, chúng tôi lao ra giữa làn bom. Người vác gỗ, người buộc dây, người lội xuống dòng nước xiết để dựng lại trụ cầu.
Tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh anh đội trưởng – Nguyễn Văn Phúc. Anh đứng ngay giữa cầu, vừa chỉ huy, vừa trực tiếp làm việc. Bom nổ gần đến mức đất đá bắn tung lên người, nhưng anh vẫn không rời vị trí.
Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên. Khi khói bụi tan đi, chúng tôi nhận ra anh Phúc đã ngã xuống. Nhưng trước khi ngã, anh vẫn kịp hô lớn:
‘Không được dừng lại! Cầu phải thông!’
Câu nói ấy như mệnh lệnh cuối cùng.
Chúng tôi siết chặt răng, tiếp tục làm việc. Tay rớm máu, người ướt lạnh, nhưng không ai bỏ vị trí. Và rồi, khi trời vừa hửng sáng, nhịp cầu tạm đã hoàn thành.
Đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua cầu. Khi những bánh xe nghiến lên mặt gỗ, ai nấy đều lặng đi. Chúng tôi biết, trong từng chuyến xe ấy có phần máu và sự hy sinh của đồng đội mình.
Giờ đây, mỗi lần đi qua những cây cầu yên bình, tôi lại nhớ đến đêm hôm đó. Có những người đã ở lại mãi mãi, để những con đường không bao giờ bị ngắt quãng.



