Người Giữ Cầu Trong Đêm
Đây là câu chuyện được ông Lê Văn Dũng kể lại trong buổi sinh hoạt truyền thống của địa phương. Câu chuyện nói về những người chiến sĩ du kích ngày đêm bảo vệ các cây cầu và tuyến đường quan trọng để giữ vững đường liên lạc cho cách mạng giữa thời chiến tranh ác liệt.
Năm 1971, tại một vùng quê ven sông miền Tây Nam Bộ, có một cây cầu gỗ nhỏ nối liền nhiều tuyến đường giao liên quan trọng của lực lượng cách mạng. Địch thường xuyên cho lính tuần tra và phục kích quanh khu vực này nhằm cắt đứt đường liên lạc.
Khi ấy, ông Dũng mới 19 tuổi và thuộc đội du kích địa phương được giao nhiệm vụ bảo vệ cây cầu mỗi đêm.
Trong đơn vị có anh Nguyễn Văn Thành – tiểu đội phó gan dạ và rất mưu trí. Anh thuộc từng lối đi quanh khu vực bờ sông và luôn là người đi đầu trong những nhiệm vụ nguy hiểm.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận tin có một tổ cán bộ cần vượt qua cây cầu để vào căn cứ trước sáng hôm sau. Nếu bị lộ, toàn bộ tuyến liên lạc có thể gặp nguy hiểm.
Trời tối đen, gió thổi mạnh làm mặt sông liên tục nổi sóng. Cả đội ém quân quanh cây cầu trong im lặng.
Gần nửa đêm, tiếng chó sủa và ánh đèn pin bất ngờ xuất hiện phía đầu cầu. Một toán lính địch đang tiến đến kiểm tra khu vực.
Biết nếu để địch kiểm soát cây cầu thì tổ cán bộ phía sau sẽ không thể vượt qua, anh Thành quyết định dẫn một tổ nhỏ đánh lạc hướng quân địch.
Ông Dũng xúc động kể:
“Anh Thành nói chỉ cần giữ được cây cầu đêm nay thì nhiệm vụ sẽ thành công.”
Ngay sau đó, tiếng súng vang lên phía bờ sông. Địch lập tức đổ quân về hướng có tiếng nổ, tạo cơ hội cho tổ cán bộ bí mật vượt qua cây cầu an toàn.
Trong lúc chiến đấu cản địch, anh Thành bị thương nặng nhưng vẫn cố giữ vị trí cho đến khi đồng đội báo tin nhiệm vụ đã hoàn thành.
Khi trời gần sáng, trận đấu súng mới dần lắng xuống. Anh Thành đã hy sinh bên cây cầu gỗ mà anh quyết tâm bảo vệ suốt đêm hôm ấy.
Sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Dũng nhiều lần quay lại cây cầu cũ và vẫn nhớ mãi hình ảnh người đồng đội đứng gác giữa màn đêm năm xưa.



