Bài viết

Người Giữ Cầu Trong Đêm

Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, một cây cầu gỗ nhỏ trên tuyến vận tải chiến lược luôn bị máy bay đánh phá dữ dội. Những thanh niên xung phong trẻ tuổi đã thay nhau giữ cầu suốt đêm để bảo đảm đoàn xe tiếp viện kịp ra mặt trận.

Lâm Đồng23/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, ông Lý Văn Phước tham gia lực lượng thanh niên xung phong tại tuyến đường vận tải miền Trung. Nhiệm vụ của đơn vị ông là sửa đường, lấp hố bom và giữ cho cây cầu gỗ bắc qua con suối nhỏ luôn thông xe.

Cây cầu ấy rất quan trọng. Nếu cầu bị hỏng, hàng trăm chuyến xe chở lương thực và thuốc men sẽ không thể tiếp tục vào chiến trường.

Ban ngày máy bay địch thường xuyên quần thảo nên mọi hoạt động sửa chữa đều phải thực hiện vào ban đêm.

Có những hôm vừa sửa xong, bom lại đánh sập cầu thêm lần nữa.

Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận tin đoàn xe vận tải sắp tới nhưng cây cầu vừa bị bom phá gãy giữa dòng nước chảy xiết. Nếu không sửa kịp trước sáng, đoàn xe sẽ mắc lại và có thể bị phát hiện.

Không ai bảo ai, tất cả lao xuống suối giữa trời tối om.

Người kéo gỗ, người đóng cọc, người soi đèn pin bịt kín bằng áo mưa để tránh lộ ánh sáng. Nước lạnh ngập đến ngang bụng, đá dưới suối sắc cứa rách chân nhiều người nhưng chẳng ai dừng tay.

Ông Phước nhớ nhất hình ảnh một đồng đội tên Hưng — cậu thanh niên mới 18 tuổi, nhỏ con nhưng khỏe nhất đội. Hưng liên tục lội qua lội lại giữa dòng nước để chuyển dây cáp và ván gỗ.

Gần sáng, cây cầu cuối cùng cũng được nối lại.

Khi đoàn xe đầu tiên chạy qua, mọi người đứng nép bên đường nhìn từng chiếc xe nối đuôi nhau vượt cầu an toàn mà mừng đến nghẹn lời.

Bất ngờ, tiếng máy bay gầm rú vang lên.

Bom rơi xuống cách cây cầu không xa khiến đất đá tung mù trời. Trong lúc mọi người chạy tìm nơi trú ẩn, Hưng vẫn quay lại kiểm tra sợi dây neo cuối cùng vì sợ cầu bị cuốn trôi.

Sau trận bom ấy, Hưng không trở về nữa.

Nhiều năm sau chiến tranh, ông Phước trở lại con suối cũ. Cây cầu gỗ năm xưa giờ đã được thay bằng cầu bê tông vững chắc, xe cộ qua lại đông đúc.

Đứng thật lâu bên dòng nước, ông khẽ nói:

“Cây cầu hôm nay được xây bằng mồ hôi… và cả tuổi trẻ của biết bao người.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn