Cựu chiến binh

Người Giữ Cầu Trong Đêm Cuối Đông

Ông Trần Quốc An là một cựu chiến sĩ công binh từng tham gia bảo vệ và sửa chữa các cây cầu chiến lược trong thời kỳ chiến tranh. Câu chuyện được xây dựng dựa trên những nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng của lực lượng công binh trong những năm tháng hoa lửa.

Đồng Nai13/06/2026Sơn Ngọc My (xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1972. Những cơn gió lạnh thổi dọc theo dòng sông Mã. Trên con sông ấy có một cây cầu thép giữ vai trò đặc biệt quan trọng. Ngày nào cũng có những đoàn xe chở lương thực, thuốc men và hàng hóa đi qua. Vì vậy, cây cầu thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá. Trần Quốc An khi ấy là tiểu đội trưởng công binh được giao nhiệm vụ bảo vệ và khắc phục hư hỏng của cầu mỗi khi bị bom đánh trúng. Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Hậu. Mới hai mươi tuổi. Nhanh nhẹn, vui tính và luôn mang theo một chiếc harmonica nhỏ. Mỗi tối sau giờ trực, Hậu thường ngồi bên bờ sông thổi những giai điệu quê nhà. Tiếng nhạc vang lên giữa màn đêm lạnh giá khiến mọi người cảm thấy ấm lòng hơn. Một đêm cuối tháng Chạp, khi sương mù phủ kín mặt sông, đơn vị nhận tin khẩn. Một nhịp cầu vừa bị hư hại sau đợt đánh phá. Nếu không sửa chữa trước sáng, đoàn xe tiếp tế sẽ phải dừng lại. Ngay lập tức, cả đội lên đường. Dưới ánh đèn được che kín, những người lính công binh bắt đầu làm việc. Từng tấm thép được kéo vào vị trí. Từng con ốc được siết chặt. Nước sông lạnh buốt ngấm vào quần áo. Nhưng không ai dừng tay. Gần sáng, công việc gần hoàn thành thì một tiếng động cơ bất ngờ vang lên từ xa. Máy bay quay trở lại. Mọi người nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp. Nhưng một phần thiết bị sửa chữa còn nằm giữa mặt cầu. Nếu bị phá hủy, mọi nỗ lực suốt đêm sẽ trở nên vô ích. Hậu không chần chừ. Anh lao ra thu hồi thiết bị. Chỉ vài giây sau, loạt bom rơi xuống khu vực ven sông. Sức ép làm rung chuyển cả cây cầu. Khi khói bụi tan đi, thiết bị đã được đưa vào nơi an toàn. Nhưng Hậu bị thương nặng. Đồng đội lập tức đưa anh về trạm quân y. Trước khi được chuyển đi, Hậu nhìn về phía cây cầu rồi mỉm cười: "Sáng mai xe vẫn qua được... phải không anh An?" An nắm chặt tay đồng đội: "Chắc chắn." Hậu khẽ gật đầu. Đó là câu nói cuối cùng của anh. Sáng hôm sau, đúng như lời hứa, đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua cầu. Những bánh xe nối tiếp nhau hướng về phía trước. Không ai trên đoàn xe biết rằng có một người lính trẻ đã nằm lại để giữ cho cây cầu được thông suốt. Sau ngày hòa bình, ông An nhiều lần trở lại cây cầu ấy. Cây cầu cũ đã được thay mới. Những vết tích chiến tranh dần biến mất. Nhưng mỗi lần đứng bên dòng sông, ông vẫn nhớ đến tiếng harmonica vang lên trong những đêm cuối đông năm nào. Ông nhớ người đồng đội trẻ tuổi đã dùng tuổi xuân của mình để giữ cho những chuyến xe tiếp tục lăn bánh. Trong ngăn tủ nhỏ của gia đình, ông vẫn cất giữ chiếc harmonica cũ của Hậu. Nó đã không còn phát ra những giai điệu tròn trịa như xưa. Nhưng đối với ông, đó là âm thanh của lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình đồng đội. Ý nghĩa câu chuyện Câu chuyện tôn vinh sự hy sinh thầm lặng của những người lính công binh trong thời chiến. Họ không chỉ xây dựng và bảo vệ những cây cầu nối liền các tuyến đường chiến lược, mà còn trở thành những "nhịp cầu" nối hậu phương với tiền tuyến. Qua hình ảnh chiếc harmonica và cây cầu trong đêm cuối đông, câu chuyện nhắc nhớ về những con người bình dị đã góp phần làm nên hòa bình bằng sự tận tụy và lòng quả cảm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn