người giữ cầu trong đêm trắng
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, những cây cầu trên tuyến vận tải Bắc – Nam có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Đó là nơi hàng đoàn xe chở lương thực, vũ khí và bộ đội đi qua để chi viện cho chiến trường miền Nam. Chính vì vậy, địch luôn tìm mọi cách đánh phá cầu đường nhằm cắt đứt mạch giao thông của ta. Giữa thời hoa lửa ấy, biết bao chiến sĩ công binh và thanh niên xung phong đã ngày đêm bám cầu, sửa cầu giữa mưa bom bão đạn. Câu chuyện về chiến sĩ công binh Bùi Văn Khánh nơi cây cầu nhỏ bên dòng sông Lam là một câu chuyện xúc động như thế.
Bùi Văn Khánh sinh ra tại một vùng quê nghèo ở Nghệ An. Gia đình làm nông nên từ nhỏ anh đã quen với công việc nặng nhọc.
Khánh là người ít nói nhưng rất chăm chỉ và sống tình cảm. Sau khi học hết cấp ba, anh tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức mình cho đất nước đang trong thời chiến.
Sau thời gian huấn luyện, Khánh được phân công vào đơn vị công binh chuyên làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến vận tải chiến lược.
Đơn vị của anh phụ trách một cây cầu nhỏ bắc qua sông Lam – nơi mỗi đêm có hàng trăm lượt xe vận tải đi qua.
Cây cầu này thường xuyên bị máy bay địch đánh phá vì nằm trên tuyến đường huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến.
Ban ngày, mọi người ngụy trang cầu bằng cây lá để tránh bị phát hiện. Ban đêm lại tranh thủ sửa chữa những đoạn hư hỏng để đoàn xe tiếp tục lưu thông.
Công việc vô cùng nguy hiểm bởi bom có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Khánh luôn là người có mặt đầu tiên mỗi khi cầu bị đánh sập.
Các đồng đội thường nói:
“Cầu còn đứng được là còn có Khánh ở đó.”
Một đêm mùa mưa năm 1972, sau nhiều đợt ném bom liên tiếp, cây cầu bên sông Lam bị hư hỏng nặng. Một nhịp cầu gần như gãy sập xuống dòng nước đang chảy xiết.
Trong khi đó, một đoàn xe vận tải lớn đang chuẩn bị tới nơi.
Nếu cây cầu không được sửa gấp trước rạng sáng, toàn bộ đoàn xe sẽ bị mắc lại và có nguy cơ bị máy bay địch phát hiện.
Ngay trong đêm, đơn vị công binh của Khánh nhận lệnh sửa cầu khẩn cấp.
Dưới ánh đèn pin được che kín cẩn thận, mọi người nhanh chóng lao xuống dòng nước lạnh để gia cố các trụ cầu.
Mưa lớn khiến nước sông dâng cao và chảy xiết hơn bình thường.
Khánh cùng tổ của mình trực tiếp lắp lại những tấm ván cầu bị hỏng.
Mỗi lần có tiếng động cơ máy bay vọng lại từ xa, tất cả lại phải tắt đèn, nằm im giữa màn mưa lạnh buốt.
Khi công việc gần hoàn thành, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên.
Máy bay địch tiếp tục quay lại đánh phá.
Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu dội xuống khu vực bờ sông.
Đất đá và nước tung lên dữ dội sau từng tiếng nổ.
Nhiều đồng đội được lệnh rút xuống hầm trú ẩn tạm thời.
Nhưng Khánh phát hiện phần dây neo chính giữ nhịp cầu vừa sửa xong đang có nguy cơ đứt do sức ép bom.
Nếu dây neo bị đứt, toàn bộ nhịp cầu sẽ sập xuống sông ngay trước khi đoàn xe tới.
Không chút chần chừ, anh lập tức lao ra giữa cây cầu đang rung chuyển để giữ và gia cố lại dây neo.
Mưa xối xả hòa cùng khói bom khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn.
Đồng đội phía dưới liên tục gọi anh quay lại nhưng Khánh vẫn bám chặt lấy sợi cáp giữa tiếng bom nổ vang trời.
Cuối cùng, khi đoạn neo được cố định trở lại cũng là lúc đoàn xe vận tải đầu tiên xuất hiện phía đầu cầu.
Khánh đứng giữa màn đêm dùng đèn hiệu ra tín hiệu cho các xe nhanh chóng vượt qua.
Chiếc xe cuối cùng vừa qua cầu an toàn thì một tiếng nổ dữ dội vang lên phía sau.
Một quả bom rơi sát mép cầu làm nhịp cầu rung mạnh.
Đồng đội chạy tới chỉ kịp thấy Khánh ngã xuống bên sợi cáp còn nắm chặt trong tay.
Người chiến sĩ công binh trẻ tuổi đã hy sinh ngay trong đêm giữ cầu năm ấy.
Nhờ sự dũng cảm của anh và đồng đội, đoàn xe vận tải vẫn tiếp tục hành trình vào Nam an toàn đúng kế hoạch.
Sau ngày đất nước thống nhất, cây cầu nhỏ bên sông Lam đã được xây mới kiên cố hơn. Nhưng những người dân sống quanh vùng vẫn nhớ mãi hình ảnh những người lính công binh năm xưa lặng lẽ sửa cầu giữa mưa bom bão đạn.
Câu chuyện về Bùi Văn Khánh là hình ảnh đẹp của những chiến sĩ công binh trong thời hoa lửa – những con người đã âm thầm giữ cho những tuyến đường của Tổ quốc luôn thông suốt bằng cả tuổi xuân và sự hy sinh của mình.
Ngày nay, khi đất nước hòa bình và những cây cầu nối liền khắp mọi miền, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn sự hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



