NGƯỜI GIỮ CÂY BÚT
Ông Nghĩa từng được một người bạn tặng cây bút máy.
Cây bút nhỏ, màu đen.
Người bạn nói khi nào về quê thì viết thư.
Ông cười và hứa.
Nhưng người bạn không trở về.
Cây bút vẫn theo ông.
Nhiều năm sau, ông dùng nó để viết những lá thư đầu tiên cho gia đình.
Rồi cây bút hết mực.
Ông giữ lại.
Sau này, con trai ông tìm được một ruột bút mới và sửa.
Cây bút lại viết được.
Ông dùng nó viết tên các cháu vào những cuốn sách.
Người cháu hỏi tại sao ông không dùng bút mới.
Ông bảo cây bút này đã có người tặng.
Nó có câu chuyện.
Cậu bé hỏi người tặng là ai.
Ông kể.
Cậu nghe rất chăm chú.
Từ đó, mỗi khi nhìn cây bút, cậu nhớ rằng có một người đã từng sống, từng viết, từng có bạn bè và ước mơ.
Cây bút tiếp tục được dùng.
Nó không trở thành vật trưng bày.
Ông nói đồ vật có ý nghĩa nhất khi vẫn tiếp tục phục vụ cuộc sống.
Người bạn đã mất.
Nhưng món quà vẫn đang viết những dòng chữ mới.
Có lẽ đó cũng là một cách để ký ức tiếp tục sống.



