NGƯỜI GIỮ CÂY CẦU
NGƯỜI GIỮ CÂY CẦU
Ngày chiến tranh, có một cây cầu nhỏ bắc qua dòng sông.
Đó là con đường duy nhất nối ngôi làng với bệnh viện phía bên kia.
Một người lính tên Lợi được giao nhiệm vụ bảo vệ cây cầu.
Trước khi đi, mẹ anh dặn:
— Con nhớ về nhé.
Lợi cười:
— Con còn phải về sửa lại mái nhà cho mẹ.
Đêm ấy, quân địch tiến đến.
Cây cầu bị đánh phá dữ dội.
Lợi cùng đồng đội cố giữ vị trí để dân làng kịp sơ tán.
Một quả bom rơi xuống.
Cây cầu rung chuyển.
Lợi bị thương nặng nhưng vẫn cố đứng dậy.
Anh nhìn thấy một đoàn người đang chạy về phía bên kia.
— Đi đi!
Anh hét lớn.
— Đừng quay lại!
Đến khi người cuối cùng qua được cầu, Lợi mới ngã xuống.
Cây cầu bị phá hủy ngay sau đó.
Lợi không trở về.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Người ta xây một cây cầu mới ngay trên nền cây cầu cũ.
Một tấm bia nhỏ được đặt bên cạnh.
Trên đó có tên những người đã hy sinh.
Trong số ấy có Lợi.
Một buổi sáng, một cô giáo dẫn học sinh qua cầu.
Một đứa trẻ hỏi:
— Cô ơi, những người này là ai?
Cô giáo dừng lại.
— Họ là những người đã giữ cây cầu này để mọi người có thể đi qua.
— Họ có về nhà không cô?
Cô im lặng một lúc.
— Một số người không về.
Đứa trẻ nhìn dòng sông.
— Vậy tại sao người ta xây cầu ở đây?
Cô mỉm cười:
— Vì họ đã hy sinh để ngày hôm nay chúng ta có thể đi qua nơi này trong hòa bình.
Chiều hôm đó, một bà cụ chống gậy đến bên cây cầu.
Bà đặt một bó hoa xuống chân bia.
Đó là mẹ của Lợi.
Bà đã già, mái tóc bạc trắng.
Bà chạm tay lên tên con trai.
— Mẹ về rồi đây.
Gió thổi qua mặt sông.
Bà đứng rất lâu.
Rồi mỉm cười.
— Con không sửa được mái nhà cho mẹ.
— Nhưng con đã giúp rất nhiều người có đường về nhà.
Bà quay đi.
Phía sau, từng đoàn người vẫn đi qua cây cầu.
Có người đi làm.
Có người đưa con đến trường.
Có người trở về nhà sau một ngày dài.
Không ai biết rằng dưới bước chân bình yên của họ là câu chuyện của một người lính trẻ đã nằm lại.
Nhưng cây cầu vẫn đứng đó.
Nối hai bờ sông.
Nối quá khứ với hiện tại.
Và nhắc mọi người rằng:
Có những người đã hy sinh để mở đường cho những người khác được trở về.


