NGƯỜI GIỮ CÂY CẦU GỖ
NGƯỜI GIỮ CÂY CẦU GỖ
Con suối nhỏ chảy qua khu rừng ngày ấy không rộng, nhưng nước xiết. Muốn qua được, chỉ có một cây cầu gỗ ghép tạm bằng những thân cây rừng. Cây cầu không vững, mỗi lần bước qua đều nghe tiếng kẽo kẹt như muốn gãy.
Anh Tùng là người được giao nhiệm vụ canh giữ cây cầu ấy.
Nghe thì đơn giản, nhưng đó là điểm sống còn. Nếu cầu bị phá, đường tiếp tế sẽ bị cắt đứt. Mỗi ngày, anh đều kiểm tra từng tấm ván, từng mối buộc.
Có những đêm mưa lớn, nước dâng cao, cầu rung lên dữ dội. Anh phải ra giữa dòng, buộc lại dây, gia cố từng đoạn. Nước lạnh cắt da, nhưng anh không dừng lại.
Một lần, trong lúc sửa cầu, địch bất ngờ nã pháo. Anh vẫn đứng đó, giữ chặt sợi dây, như thể buông ra là tất cả sẽ sụp đổ.
Sau trận đó, cầu vẫn còn. Đơn vị vẫn qua lại được.
Nhưng anh Tùng thì không trở về nữa.
Sau chiến tranh, người dân dựng lại cây cầu mới, chắc chắn hơn. Họ không biết hết câu chuyện cũ, chỉ nghe kể rằng có một người đã giữ cây cầu ấy đến giây phút cuối cùng.
Một cụ già trong bản nói:
“Có những cây cầu không chỉ nối hai bờ, mà nối cả những người đã ở lại.”



