Bài viết

NGƯỜI GIỮ CÂY ĐÀN

Giữa chiến tranh, tiếng hát và tiếng đàn trở thành món ăn tinh thần giúp người lính quên đi những phút giây căng thẳng. Một cây đàn cũ có thể mang cả quê hương và tuổi trẻ đến giữa chiến trường.

Quảng Ngãi23/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Văn Sơn kể rằng trong đơn vị có một người đồng đội biết chơi đàn.

Chiếc đàn không mới, thậm chí đã nhiều lần bị hỏng dây.

Nhưng mỗi khi có thời gian nghỉ, người đồng đội ấy lại mang đàn ra.

Mọi người cùng hát.

Có những bài hát về quê hương, đất nước.

Có những bài hát về tình yêu và tuổi trẻ.

Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh dường như lùi lại phía sau.

Những người lính trẻ lại trở về với chính tuổi trẻ của mình.

Họ kể chuyện gia đình, chuyện quê nhà và những ước mơ sau ngày hòa bình.

Có người muốn làm thợ.

Có người muốn trở về làm ruộng.

Có người mong được tiếp tục học tập.

Những ước mơ ấy rất giản dị nhưng là động lực để họ cố gắng.

Sau một trận chiến, người đồng đội chơi đàn đã hy sinh.

Cây đàn sau đó được giữ lại như một kỷ vật.

Mỗi khi nhìn thấy nó, ông Sơn lại nhớ đến tiếng hát của những người lính năm xưa.

Trong thời hoa lửa, tiếng đàn không thể ngăn được bom đạn, nhưng có thể giữ lại trong lòng người lính niềm tin vào ngày mai.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn